“Sau khi Hàn Lập tiêu diệt toàn bộ tu sĩ ma đạo trong chương trước, chúng ta bước sang chương 666 – Liễu Ngọc, nơi bí mật về Mộc Linh Anh và âm mưu luyện chế Ngũ Hành Linh Anh của Ngự Linh Tông dần được hé mở…”
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 166 – Chương 666: Liễu Ngọc
Tại Lạc Vân Tông, một chi nhánh thuộc Thiên Đạo Minh, Liễu Ngọc – nữ tu của Ngự Linh Tông – bị bắt đến diện kiến Hàn Lập.
Dẫn đường cho nàng là Ngân Nguyệt, thị nữ của Hàn Lập, lúc này đang mang hình dáng một thiếu nữ xinh đẹp.
Khi bước vào đại sảnh, Liễu Ngọc nhìn thấy Hàn Lập đang ngồi ung dung trên ghế đá, ánh mắt bình thản hướng về quang tráo phía trước — nơi giam giữ một Thiết Tê Thú hung dữ.
Chỉ với một ngón tay khẽ động, Hàn Lập đã phóng ra một luồng lôi điện nhỏ, khiến linh thú cường đại kia ngã quỵ, giãy giụa không dậy nổi.
Hành động ấy khiến Liễu Ngọc run sợ trong lòng, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.
Nàng hiểu rõ, rơi vào tay một tu sĩ Nguyên Anh Kỳ như Hàn Lập, mọi lời gian dối đều vô ích.
Hàn Lập lạnh nhạt hỏi nàng vì sao lại theo dõi mình.
Liễu Ngọc đành cúi đầu thưa:
“Vãn bối phụng mệnh truy tìm tung tích của Mộc Linh Anh – vật bị tiền bối giam cầm.”
Nghe đến đây, Hàn Lập hơi ngạc nhiên. Thì ra lục sắc tiểu yêu linh mà hắn bắt được trước kia, chính là Mộc Linh Anh mà Ngự Linh Tông đã hao tổn vô số tâm huyết để luyện chế.
Liễu Ngọc cúi mình kể rõ: Mộc Linh Anh vốn là linh thể nhân tạo, do Ngự Linh Tông luyện ra bằng một loại bí thuật tà dị, có thể dung hợp với tu sĩ tu công pháp hệ Mộc, giúp họ không cần tự kết Nguyên Anh mà vẫn đạt được tu vi Nguyên Anh Kỳ.
Nghe vậy, Hàn Lập không khỏi kinh ngạc.
Hắn thầm nghĩ:
“Nếu có thứ thần vật như thế, chẳng phải Ngự Linh Tông đã sớm thống nhất ma đạo sao?”
Liễu Ngọc chỉ có thể đáp thật:
“Loại Linh Anh này tuy mạnh, nhưng cực kỳ khó luyện chế. Mỗi lần cần đến nguyên anh của trưởng lão tọa hóa trong tông, cộng thêm hàng loạt tài liệu hiếm thấy mới có thể thành công một cái. Ngay cả Ngự Linh Tông chúng ta, bao nhiêu năm qua cũng chỉ có được sáu bảy cái mà thôi.”
Nàng tiếp tục kể, giọng khẽ run:
“Muốn dung hợp thành công, phải có đủ năm loại Linh Anh thuộc ngũ hành: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Thiếu một loại cũng không thể hoàn tất. Vì thế, tông môn mới ráo riết tìm kiếm Mộc Linh Anh bị thất lạc.”
Nghe đến đây, Hàn Lập trầm ngâm.
Phương pháp này khiến hắn nhớ tới thuật Sát Đan — cũng là con đường tắt để đạt tới Nguyên Anh, nhưng đầy nguy hiểm và hạn chế.
Liễu Ngọc nói thêm:
“Tu sĩ sau khi dung hợp Linh Anh tuy có được tu vi Nguyên Anh, nhưng thọ mệnh chỉ bằng tu sĩ Kết Đan, vĩnh viễn không thể tiến xa hơn. Đó chính là cái giá phải trả.”
Nghe vậy, Hàn Lập khẽ gật đầu. Trong lòng hắn đã mơ hồ hiểu ra — bí pháp này chẳng khác nào đốt sinh mệnh để đổi lấy sức mạnh, một con dao hai lưỡi của ma đạo.
“Phàm Nhân Tu Tiên Tập 166 – Chương 666 khép lại trong không khí trầm tĩnh nhưng đầy hiểm cơ.
Hàn Lập đã nắm rõ bí mật của Mộc Linh Anh, hiểu rằng nó là chìa khóa trong âm mưu lớn mang tên Ngũ Hành Linh Anh – một kế hoạch có thể thay đổi cục diện tu tiên giới.
Và Liễu Ngọc, dù tạm thời bảo toàn tính mạng, nhưng vận mệnh nàng giờ đây đã nằm trong tay vị tu sĩ trẻ tuổi mang gương mặt bình thản mà tâm cơ sâu không đáy.
Một cơn sóng ngầm đang lan rộng – và Hàn Lập, vô tình hay hữu ý, đã bước vào trung tâm của nó.”
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 166 – Chương 667: Sương hoa dữ Lam diễm
Sau khi khống chế được Liễu Ngọc – nữ tu sĩ của Ngự Linh Tông, Hàn Lập bắt đầu tìm hiểu bí mật về linh trùng cổ đại mà nàng sở hữu. Chương này hé mở thêm một bước ngoặt trong quá trình Hàn Lập tu luyện Kiềm Lam Băng Diễm và cách hắn khéo léo xoay chuyển tình thế để đạt được điều mình muốn.
Khi nghe Liễu Ngọc kể về Lục Dực Sương Công – loại thượng cổ linh trùng có thể phun hàn khí, Hàn Lập lập tức nảy sinh hứng thú. Hắn nhận ra nếu có thể tận dụng sức mạnh hàn khí từ chúng, quá trình luyện hóa Kiềm Lam Băng Diễm trong cơ thể mình sẽ được rút ngắn đáng kể.
Hàn Lập đề nghị một giao dịch: hắn sẽ giúp nàng thúc giục linh trùng trưởng thành nhanh hơn, đổi lại Liễu Ngọc phải giao trứng trùng và truyền lại Khu Trùng Thuật – bí thuật của Ngự Linh Tông.
Trước tình thế tiến thoái lưỡng nan, Liễu Ngọc tỏ ra lo sợ vì nếu tiết lộ công pháp môn phái, nàng sẽ bị truy sát. Cuối cùng, nàng chọn con đường an toàn duy nhất — xin được bái Hàn Lập làm sư phụ, trở thành ký danh đệ tử để có thể yên thân và giữ được mạng sống.
Hàn Lập trầm ngâm một lúc rồi đồng ý, nhưng đặt điều kiện sẽ hạ cấm thần thuật lên người nàng để tránh phản bội. Liễu Ngọc chấp nhận, coi đó là cái giá hợp lý để đổi lấy sự sống.
Sau khi nàng rời đi, Ngân Nguyệt hiện thân, thắc mắc vì sao Hàn Lập lại nhận đồ đệ — điều mà hắn vốn không thích làm. Hàn Lập giải thích rằng Lục Dực Sương Công là thứ hắn buộc phải có, bởi nếu chỉ luyện hóa Kiềm Lam Băng Diễm theo cách thông thường thì phải mất đến hai trăm năm mới hoàn tất.
Để minh chứng, hắn phóng ra hai luồng năng lượng — một đóa sương hoa trắng như tuyết và một đóa băng diễm xanh biếc, rồi hòa chúng lại thành một con chim lửa tím nhỏ, linh hoạt và kỳ dị, thể hiện sự dung hợp giữa hàn và hỏa — sương và lam diễm.
Ngân Nguyệt kinh ngạc, còn Hàn Lập chỉ khẽ cười, nhắc đến Tu La Thánh Hỏa mà Huyền Cốt lão ma từng thi triển, cho thấy hắn đã bước đầu nắm được một loại hỏa diễm cực kỳ đặc biệt — thứ sẽ trở thành vũ khí quan trọng trong tương lai tu luyện của mình.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 166 – Chương 667 không chỉ cho thấy sự tinh tế của Hàn Lập trong việc biến nguy thành cơ, mà còn mở ra hướng phát triển mới cho sức mạnh của hắn. Sương hoa và Lam diễm — hai yếu tố tưởng chừng đối nghịch, lại được dung hợp dưới tay Hàn Lập, báo hiệu một bước tiến lớn trong hành trình tu tiên gian nan nhưng đầy kỳ ngộ của hắn
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 166 – Chương 668: Trùng Giáp Thuật
“Xin chào các đạo hữu, chúng ta cùng bước vào Chương 668 – Trùng Giáp Thuật của bộ truyện Phàm Nhân Tu Tiên. Ở chương trước, Hàn Lập vừa thu nhận Liễu Ngọc làm ký danh đệ tử, đổi tên thành Liễu Mi, đồng thời có được bí thuật khu trùng của Ngự Linh Tông. Sang chương này, mọi chuyện sẽ tiếp tục với những khám phá mới của Hàn Lập về ngọn ma diễm thần bí và sức mạnh khủng khiếp của linh trùng Phệ Kim Trùng…”
Sau khi thử nghiệm dung hợp ngọn ma diễm tím bí ẩn với Kiềm Lam Băng Diễm, Hàn Lập nhận ra sức mạnh của nó vượt xa mong đợi — tuy không phải Tu La Thánh Hỏa nhưng uy lực lại chẳng hề kém cạnh. Chính nhờ cơ duyên này mà hắn nảy ra ý tưởng kết hợp hàn khí từ Lục Dực Sương Công để rút ngắn thời gian luyện hóa ngọn diễm, từ hai trăm năm xuống còn một phần nhỏ.
Ngân Nguyệt tỏ ra vui mừng và tán dương, nhưng Hàn Lập vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, thừa nhận rằng dù pháp hỏa hay linh trùng mạnh đến đâu, trên đời này không có gì là tuyệt đối vô địch. Chính vì thế, hắn quyết định chuẩn bị thêm những đòn sát thủ để đề phòng mọi biến cố.
Từ chuyện nhận Liễu Mi làm đệ tử, Hàn Lập cũng bắt đầu có ý định xây dựng thế lực riêng trong Lạc Vân Tông — một bước đi quan trọng đánh dấu sự thay đổi trong tư duy tu hành của hắn. Liễu Mi sau khi được chấp thuận gia nhập tông môn, trở thành phó phong chủ Bạch Phượng Phong, nhận được pháp bảo và đan dược quý từ Hàn Lập, hoàn toàn quy phục vị sư phụ mới.
Sau đó, Hàn Lập chuyên tâm nghiên cứu Khu Trùng Thuật và Huyền Mẫu Hóa Anh Đại Pháp. Trong quá trình thử nghiệm, hắn vận dụng hàng ngàn Phệ Kim Trùng tạo thành một đám mây linh trùng khổng lồ, rồi bất ngờ kết hợp bí pháp khiến chúng ngưng tụ thành một bộ chiến giáp tam sắc sáng rực, vừa cứng rắn vừa linh hoạt.
Chiến giáp này được gọi là Trùng Giáp, là sự kết hợp hoàn mỹ giữa sức mạnh linh trùng và pháp lực tu sĩ — một phát hiện khiến Hàn Lập vô cùng kinh ngạc và tán thưởng Ngự Linh Tông, tông môn từng vang danh với bí thuật khu trùng.
“Phàm Nhân Tu Tiên Tập 166 – Chương 668 – Trùng Giáp Thuật mở ra một bước tiến mới trong quá trình tu luyện của Hàn Lập. Từ việc lĩnh ngộ sức mạnh ma diễm cho đến sáng tạo ra Trùng Giáp, tất cả cho thấy hắn đang ngày càng mạnh mẽ và thấu hiểu sâu hơn về giới hạn của bản thân. Đây cũng là khởi đầu cho thời kỳ Hàn Lập xây dựng thế lực riêng – một bước chuyển mình đầy toan tính và chuẩn bị cho những trận chiến khốc liệt hơn trong tương lai.”
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 166 – Chương 669: Nguyên Anh Thứ Hai
Sau khi lĩnh ngộ Trùng Giáp Thuật, Hàn Lập đã bước vào một giai đoạn mới trong hành trình tu luyện. Nhưng cơ duyên không dừng lại ở đó — lần này, hắn vô tình phát hiện ra một công pháp cổ xưa, mang theo sức mạnh nghịch thiên có thể thay đổi vận mệnh tu sĩ. Chúng ta cùng bước vào Chương 669 – Nguyên Anh Thứ Hai, để xem Hàn Lập sẽ đối mặt với điều gì…
Sau khi thuần thục Khu Trùng Thuật và luyện thành Trùng Giáp Thuật, Hàn Lập vô cùng hài lòng. Bộ chiến giáp tam sắc do hàng ngàn Phệ Kim Trùng tạo thành tuy không thể sánh với bảo giáp chân chính, nhưng với năng lực hộ thể linh hoạt, lại hoàn toàn thích hợp với hắn — khiến Hàn Lập tự tin hơn bao giờ hết.
Trong lúc nghỉ ngơi, Hàn Lập lấy ra ngọc giản xanh do Tân Như Âm để lại, bên trong ghi chép Huyền Mẫu Hóa Anh Đại Pháp — một công pháp ma đạo cổ xưa. Hắn lập tức dùng thần thức nhập vào, tỉ mỉ nghiên cứu từng câu chữ.
Thời gian trôi qua nửa năm, Hàn Lập mới hiểu được hơn phân nửa công pháp, nhưng chỉ chừng ấy thôi cũng khiến hắn vô cùng chấn động.
Công pháp này… thật sự quá nghịch thiên!
Khác với “Thân Ngoại Hóa Thân” thông thường chỉ tạo ra phân thân vô hồn, Huyền Mẫu Hóa Anh Đại Pháp lại cho phép người tu luyện tạo ra một Nguyên Anh thứ hai độc lập, có trí nhớ, tình cảm, và sức mạnh như chính bản thân mình. Nếu một nguyên anh bị hủy, nguyên anh còn lại vẫn có thể sống tiếp — đồng nghĩa với việc tu sĩ ấy gần như bất tử.
Hàn Lập càng xem càng kinh hãi, đồng thời bị mê hoặc bởi sức mạnh của pháp môn này. Một khi luyện thành, hắn có thể lựa chọn một cơ thể khác để dung hợp, tạo ra hóa thân chân chính – tồn tại độc lập ngoài thân, không cần mệnh lệnh, có thể hành động và tu luyện như một người sống.
Tuy nhiên, càng đọc sâu, hắn càng thấy lạnh gáy.
Bởi vì để có được Nguyên Anh thứ hai, phải đoạt lấy nguyên anh của tu sĩ khác, xóa bỏ thần thức cũ và dùng chính thần thức của mình đồng hóa. Quá trình này cực kỳ nguy hiểm, tỷ lệ thành công vô cùng thấp.
Thậm chí, nếu đồng hóa thất bại, người tu luyện có thể bị nguyên anh cắn trả mà mất mạng.
Không chỉ vậy, nếu Hóa Thân tu luyện quá lâu sẽ dần sinh tâm ma, muốn tự tách khỏi chủ thể, thậm chí phản chủ, chiếm đoạt thân xác chính — đó là điều mà mọi tu sĩ đều sợ hãi nhất. Vì vậy, công pháp có ghi chú: phải thường xuyên dùng Quy Nhất Quyết để dung hợp lại hai nguyên thần, tránh việc phản nghịch.
Hàn Lập nghe đến đây, trong lòng vừa kinh sợ vừa hứng khởi.
Nếu luyện thành, hắn có thêm một “bản thân thứ hai”, vừa là sinh mạng dự phòng, vừa là vũ khí bí mật — một cơ hội sống sót quý giá trong con đường tu tiên đầy hiểm họa.
Sau khi cân nhắc thiệt hơn, Hàn Lập nhìn xuống chiếc hộp ngọc chứa Mộc Linh Anh — linh thể mà hắn từng bắt được từ Liễu Mi.
Linh anh này có kết cấu gần như nguyên anh thật sự, nếu đem dùng để thử nghiệm Huyền Mẫu Hóa Anh Đại Pháp, tám chín phần sẽ thành công.
Tuy hắn biết rõ việc này đầy rẫy nguy hiểm, nhưng trong lòng Hàn Lập lại bừng lên một ngọn lửa quyết tâm.
Chỉ cần có cơ hội nắm giữ sinh mạng thứ hai…
thì dù nguy hiểm đến đâu, hắn cũng phải thử.
Hàn Lập trầm mặc rất lâu, ánh mắt nhìn hộp ngọc sáng lên – kiên định, lạnh lùng, và cũng đầy toan tính.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 166 – Chương 669 – Nguyên Anh Thứ Hai cho thấy một bước ngoặt lớn trong hành trình tu tiên của Hàn Lập.
Từ việc luyện thành Trùng Giáp Thuật cho đến phát hiện ra Huyền Mẫu Hóa Anh Đại Pháp, Hàn Lập không còn chỉ là người tu luyện pháp lực, mà đã bắt đầu bước vào con đường chạm tới bản chất sinh tử và linh hồn.
Một lựa chọn giữa sự sống và nguy cơ hóa ma — và lần này, hắn lại một lần nữa đặt cược tất cả cho con đường trường sinh của mình.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 166 – Chương 670: Giao dịch hội
“Sau hơn một năm bế quan, Hàn Lập lại bước vào một khúc ngoặt mới trong hành trình tu đạo của mình. Chương 670 – Giao dịch hội – mở ra một giai đoạn đầy biến động, nơi những âm mưu, toan tính và cơ duyên bắt đầu đan xen…”
Sau khi nghiền ngẫm pháp quyết và cất giữ bảo vật, Hàn Lập lặng lẽ tiếp tục bế quan tu luyện, chìm sâu trong cảnh giới vong ngã. Trong khi đó, mọi việc trong động phủ đều được giao cho khôi lỗi xử lý, còn Ngân Nguyệt cũng yên tĩnh tu hành ở gian thạch thất bên cạnh.
Thời gian trôi qua nhanh như gió thoảng, đảo mắt đã tròn một năm.
Một ngày nọ, hai đạo ánh sáng trắng hồng xuất hiện gần động phủ của Hàn Lập — chính là hai vị trưởng lão của Lạc Vân Tông: lão già tóc bạc và người trung niên họ Lữ. Họ đến tìm Hàn Lập, trò chuyện về thân thế và năng lực của hắn, đồng thời tiết lộ nhiều bí mật bất ngờ.
Qua lời họ, người nghe biết được rằng Hàn Lập từng là tu sĩ Trúc Cơ của Hoàng Phong Cốc ở Việt Quốc, nhưng bị phản bội trong chiến tranh với ma đạo, trở thành vật hy sinh. Sau biến cố ấy, hắn mất tích, rồi nay lại xuất hiện với thực lực Nguyên Anh kỳ — rõ ràng trong những năm tháng đó, Hàn Lập đã gặp được cơ duyên cực lớn.
Hai vị trưởng lão cũng tiết lộ nỗi lo trong lòng: một người tuổi cao, nguyên khí tổn hao không thể hồi phục; người còn lại thì trăn trở về tương lai của Lạc Vân Tông. Họ hy vọng Hàn Lập có thể trở thành chỗ dựa, là nhân vật giúp tông môn tránh khỏi đại kiếp.
Câu chuyện dần chuyển sang Giao dịch hội — một sự kiện trọng đại được tổ chức tại tổng đàn của Liên minh Cửu Quốc Minh, nơi các tu sĩ từ khắp chín nước tụ họp để trao đổi linh vật, bảo bối và tài liệu quý hiếm. Bên trong thành, không khí sôi động, nhộn nhịp, linh thạch được dùng làm đơn vị giao dịch duy nhất.
Khi hội sắp khai mở, từ xa có ba đạo độn quang bay đến — hai nam một nữ. Trong đó, nữ tu sĩ xinh đẹp lạnh lùng, đang sánh bước bên một thanh niên tướng mạo bình thường; còn người thứ ba là trung niên áo lam, khí thế phi phàm. Ba người ấy… chính là nhóm Hàn Lập, trên đường tiến đến Giao dịch hội, nơi những cuộc gặp gỡ định mệnh sắp bắt đầu.
“Phàm Nhân Tu Tiên Tập 166 – Chương 670 như một bản dạo đầu cho biến cố lớn sắp tới. Sau thời gian ẩn tu, Hàn Lập bước ra thế giới bên ngoài – nơi quyền lực, âm mưu và cơ duyên đan xen. Giao dịch hội không chỉ là nơi trao đổi bảo vật, mà còn là nơi định hình bước ngoặt tiếp theo trong con đường tu tiên đầy hiểm trở của hắn…”