Phàm Nhân Tu Tiên Tập 167 – HÀN LẬP CHẠM TRÁN NAM LŨNG HẦU

“Sau thời gian dài bế quan, Hàn Lập cùng Lữ Trưởng lão rời Vân Mộng Sơn, bước vào hành trình mới đến Thiên Thành tham dự Giao dịch hội – thịnh hội tu tiên lớn nhất thiên hạ. Và tại đây, một cuộc gặp gỡ định mệnh đã mở đầu cho những biến động sắp tới…”

Phàm Nhân Tu Tiên – Chương 671: Nam Lũng Hầu

Trên đường đến Thiên Thành, người nghe thấy ba đạo độn quang bay lướt qua bầu trời — chính là Hàn Lập, Lữ Trưởng lão, và Mộ Phái Linh – thiếp của Hàn Lập, người vừa xuất quan sau thời gian dài tu luyện. Cả ba cùng lên đường đến Thiên Nam Giao dịch hội, nơi quy tụ tu sĩ mạnh nhất trong chín nước, với hy vọng tìm được cơ duyên mới.

Hai vị trưởng lão còn lại ở Lạc Vân Tông quyết định không đi, nhường cơ hội này cho lớp hậu bối. Vì thế, Hàn Lập và Lữ Trưởng lão dẫn Mộ Phái Linh vượt qua nhiều lãnh thổ, tránh các thế lực chính tà, bí mật tiến sâu vào khu vực Cửu Quốc Minh.

Dọc đường, Hàn Lập và Lữ Trưởng lão không hề che giấu tu vi Nguyên Anh Kỳ, khiến nhiều tu sĩ gặp họ phải kinh hãi, tránh xa. Không khí trang nghiêm nhưng xen lẫn những đoạn đối thoại nhẹ nhàng, khi Lữ Trưởng lão kể về lịch sử của Thiên Thành – tòa thành duy nhất của Liên minh Cửu Quốc Minh, nơi từng diễn ra trận chiến đẫm máu khiến nhiều tu sĩ Nguyên Anh bỏ mạng.

Hàn Lập lắng nghe với vẻ hứng thú, còn Lữ Trưởng lão tinh ý nhận ra Hàn Lập sau bế quan dường như đã khác xưa – thần thức mạnh hơn, khí tức sâu dày hơn, như thể hắn vừa lĩnh ngộ được một tầng pháp quyết mới. Hai người trao đổi, ngầm thăm dò nhau trong sự tôn trọng và cảnh giác.

Đột nhiên, thần thức cường đại của Hàn Lập phát hiện một nhóm tu sĩ đang bay tới, trong đó có một Nguyên Anh Kỳ. Lữ Trưởng lão ngạc nhiên vì Hàn Lập cảm nhận được sớm hơn mình, cho thấy trình độ thần thức của hắn đã vượt xa tưởng tượng.

Khi đoàn người kia tiến gần, cả nhóm Hàn Lập trông thấy một cảnh tượng kinh dị — một đoàn binh mặc kim giáp, hộ tống một cỗ xe ngọc lộng lẫy, do hai thần thú kéo xe: một con Thanh Lân Phi Giáp sừng dài như Kỳ Lân, và một con Phượng Hoàng Hỏa Vũ lông vàng rực rỡ. Cảnh tượng uy nghiêm như một đoàn quân của tiên giới, khiến Mộ Phái Linh sững sờ.

Ngay lúc đó, Lữ Trưởng lão hốt hoảng hạ giọng:
“Không thể nào… là Nam Lũng Hầu – lão quái vật ấy cũng đến sao?”

Người này, theo lời ông, là một nhân vật cực kỳ cao thâm và cổ quái, từng khiến nhiều tu sĩ Nguyên Anh khác phải kiêng dè. Hàn Lập im lặng, nghe theo lời dặn, dừng độn quang, đứng chờ đoàn xe tiến tới.

Không khí trở nên nặng nề, kim quang bao phủ cỗ xe khiến chẳng ai nhìn rõ bên trong. Khi Lữ Trưởng lão cất tiếng chào, bên trong vang lên giọng nói lười nhác nhưng lạnh lẽo của Nam Lũng Hầu — nhận ra thân phận của Lữ Trưởng lão và quay sang hỏi về Hàn Lập, người mà hắn chưa từng gặp.

Câu hỏi ấy như một tia chớp xé ngang bầu trời yên tĩnh, báo hiệu những sóng gió sắp nổi lên tại Giao dịch hội này…

“Phàm Nhân Tu Tiên Tập 167 – Chương 671 không có nhiều giao tranh, nhưng lại mang đậm sắc thái chuẩn bị cho cơn bão lớn sắp đến. Hàn Lập dần bước vào thế giới của những cường giả Nguyên Anh thực thụ, nơi mỗi ánh mắt, mỗi lời nói đều ẩn chứa nguy cơ sinh tử. Cuộc gặp gỡ với Nam Lũng Hầu – một nhân vật bí hiểm và quyền thế – chính là khởi đầu cho những biến cố lớn sẽ định hình vận mệnh của Hàn Lập trong hành trình tu tiên…”

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 167 – Chương 672: Cường hành giao dịch

“Sau cuộc gặp gỡ bất ngờ với Nam Lũng Hầu – một tu sĩ Nguyên Anh Trung Kỳ quyền thế và cổ quái, Hàn Lập và Lữ Trưởng lão tưởng rằng mọi chuyện chỉ dừng lại ở vài câu xã giao. Nhưng không ngờ, ẩn sau lớp hào quang quyền uy ấy là một sự ngạo mạn cùng quy tắc tàn nhẫn của thế giới tu tiên: Cường hành giao dịch – nơi sức mạnh được dùng để định đoạt mọi thứ, kể cả con người…”

Khi Nam Lũng Hầu nhìn thấy Hàn Lập, hắn tỏ vẻ hứng thú kỳ lạ. Sau vài lời xã giao, hắn thẳng thừng đề nghị được “xem thử thần thông” của Hàn Lập — một lời mời đầy ẩn ý.

Lữ Lạc – sư huynh của Hàn Lập – hiểu rõ bản tính cổ quái của lão quái vật này, liền vội vàng can ngăn, sợ Hàn Lập bị kéo vào rắc rối. Nhưng Nam Lũng Hầu cười lạnh, nói rằng chỉ là “so đấu thần thức”, không hề có ác ý.

Ngay sau đó, hắn lại đưa ra lời đề nghị khiến tất cả kinh hãi: muốn “giao dịch” Mộ Phái Linh – thiếp thân của Hàn Lập – để đổi lấy hai mỹ nữ bên mình. Và nếu Hàn Lập không đồng ý, hắn có thể áp dụng quy tắc Cường hành giao dịch — dùng sức mạnh cưỡng ép người khác giao dịch công khai theo luật của tu sĩ Nguyên Anh Kỳ.

Lữ Lạc hoảng hốt giải thích cho Hàn Lập biết: trong giới tu tiên, Cường hành giao dịch là quy tắc cho phép hai tu sĩ Nguyên Anh giải quyết tranh chấp bằng sức mạnh, miễn không giết đối phương. Một kẻ thắng sẽ lấy được thứ mình muốn; còn kẻ thua – mất tất cả.

Mộ Phái Linh nghe xong, mặt cắt không còn giọt máu, lòng hối hận vì đã cùng Hàn Lập tới Giao dịch hội. Nàng hiểu rõ, nếu rơi vào tay Nam Lũng Hầu, số phận mình sẽ thê thảm hơn bất cứ ai.

Không khí trở nên nặng nề. Từng ánh mắt đều dồn về Hàn Lập – người duy nhất có thể định đoạt kết cục này.

Thế nhưng, trước sự ngạo mạn của Nam Lũng Hầu, Hàn Lập chỉ mỉm cười. Hắn chậm rãi đáp:
“Được thôi. Vãn bối cũng muốn thử xem thần thức của mình có kém hơn bao nhiêu so với tu sĩ Trung Kỳ.”

Lời nói điềm tĩnh nhưng chứa đựng một uy áp vô hình khiến ngay cả Nam Lũng Hầu cũng phải khẽ nhíu mày.

Nam Lũng Hầu bước ra khỏi xe, thần sắc lạnh lùng, toàn thân kim quang rực rỡ. Hàn Lập cũng hóa thành đạo hồng quang, đối mặt trên không trung. Hai người – một già, một trẻ – cùng đứng giữa bầu trời u tĩnh, chuẩn bị cho cuộc so đấu không lời mà đầy sát khí.

Cuộc tỷ thí thần thức bắt đầu, không phải bằng kiếm khí hay pháp bảo, mà bằng sức mạnh tinh thần thuần túy — nơi chỉ cần một sơ sảy là Nguyên Anh có thể tổn thương, thậm chí tàn phế cả tu vi.

“Phàm Nhân Tu Tiên Tập 167 – Chương 672 mở ra một tầng sâu mới của thế giới tu tiên: nơi đạo lý chỉ là vỏ bọc, và sức mạnh là thước đo duy nhất cho công bằng. Dù Hàn Lập vẫn giữ vẻ bình thản, nhưng cuộc đấu thần thức với Nam Lũng Hầu không chỉ là thử thách tu vi – mà còn là phép thử cho bản lĩnh, lòng kiêu ngạo và cả giới hạn của hắn. Một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến Hàn Lập mất hết, không chỉ danh dự mà cả người bên cạnh mình…”

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 167 – Chương 673: Thần thức biến hóa

“Sau khi Nam Lũng Hầu khiêu khích và ép buộc, Hàn Lập đã chấp nhận tỷ thí thần thức để bảo vệ danh dự và giữ lại người bên cạnh mình. Chương 673 – Thần thức biến hóa – chính là cuộc đối đầu giữa hai cường giả Nguyên Anh kỳ, nơi mà sức mạnh tinh thần và ý chí vượt qua cả pháp lực…”

Trước ánh mắt khiêu khích của Nam Lũng Hầu, Hàn Lập bình thản đáp:
“Đã như vậy, Hàn mỗ xin được lãnh giáo một phen.”

Lời vừa dứt, thần thức hắn bộc phát. Một luồng khí thế vô hình nhưng sắc bén như gió lốc phóng thẳng về phía đối phương.

Nam Lũng Hầu cười lạnh, lập tức đáp trả. Hai đạo thần thức mạnh mẽ va chạm giữa không trung, tạo thành một luồng xoáy dữ dội, khiến cả không gian rung chuyển.

Từ dưới nhìn lên, Lữ Lạc vô cùng kinh ngạc, hét lớn:
“Thần thức hóa hình! Sao có thể? Hàn sư đệ mới ngưng kết Nguyên Anh mà đã đạt đến cảnh giới này sao?”

Mộ Phái Linh nghe mà không hiểu, chỉ cảm thấy lo lắng. Lữ Lạc giải thích, giọng đầy thán phục:
“Thần thức hóa hình là năng lực chỉ tu sĩ Nguyên Anh Trung Kỳ trở lên mới đạt được. Hàn sư đệ có thể thi triển… quả thật kinh người.”

Trên bầu trời, gió xoáy cuồn cuộn, hai luồng thần thức không ngừng va chạm. Cả không gian bị phong tỏa bởi một luồng phong giới màu trắng. Lữ Lạc vừa khen vừa sợ, nhận ra Hàn Lập hoàn toàn không hề yếu thế.

Bỗng nhiên, một luồng bạch quang bùng lên – tiếng sét vang rền, cuồng phong quét mạnh xuống dưới. Đám hộ vệ và thị thiếp của Nam Lũng Hầu bị gió đánh đến nổ tung kim quang hộ thể, kẻ thì thảm thiết kêu gào, kẻ thì chảy máu bảy khiếu.

Chỉ còn hai thị thiếp trong xe được cấm chế bảo vệ mới thoát nạn, nhưng mặt mày trắng bệch.

Cảnh tượng khiến Nam Lũng Hầu buộc phải hành động. Hắn hừ lạnh, vận công tạo ra một màn kim quang khổng lồ bao bọc toàn bộ đoàn người, ngăn cản cơn gió hung bạo.

Nhưng điều khiến hắn kinh hãi nhất — là Hàn Lập vẫn bình thản, thần thức vững như núi. Dù chỉ mới Nguyên Anh sơ kỳ, nhưng khí thế và lực thần thức lại hoàn toàn tương xứng với mình.

Nam Lũng Hầu chấn động. Trong lòng hắn thừa nhận: Hàn Lập, người trẻ tuổi này, thực lực không thể xem thường.

Hàn Lập mỉm cười nói:
“Có lẽ nên dừng lại tại đây thôi. Nếu tiếp tục, e rằng ta không gánh nổi hậu quả.”

Nam Lũng Hầu thu lại thần thức, cười sang sảng:
“Ha ha, Hàn đạo hữu quá khiêm tốn. Thần thức của ngươi tuyệt không kém ta. Dừng lại ở đây cũng tốt, để giữ hòa khí.”

Cuộc đấu kết thúc mà không cần thắng bại. Nhưng ai cũng hiểu, Nam Lũng Hầu đã phải nhìn nhận Hàn Lập như một người ngang hàng.

Ngay sau đó, Nam Lũng Hầu chủ động tiến đến, nói nhỏ:
“Thần thức của đạo hữu quả thật khiến ta bội phục. Theo đúng ước hẹn, ta sẽ nói rõ lý do ta muốn tỷ thí — nhưng chuyện này trọng yếu, không thể nói ở đây.”

Nói rồi, hắn trao cho Hàn Lập một ngọc giản chứa bản đồ bí mật, mời hắn đến điểm tụ hội trong kỳ Giao dịch hội sắp tới, hứa sẽ giới thiệu những tu sĩ cường đại khác và chia sẻ một cơ duyên lớn.

Hàn Lập thu ngọc giản, chỉ mỉm cười, không vội mở xem.

Nam Lũng Hầu bật cười sảng khoái, rồi trở về xe, dẫn đoàn người tiếp tục hành trình.

Khi bóng kim xa khuất dần, Lữ Lạc mới thở phào, còn Mộ Phái Linh thì nhìn Hàn Lập với ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn xúc động. Nàng đã chứng kiến tận mắt vị công tử mà mình đi theo, ngang tay đấu lại một Nguyên Anh Trung Kỳ, khiến cả trời đất rung chuyển.

Hàn Lập chỉ cười nhẹ, nói khẽ:
“Không sao, chỉ hao tổn chút thần thức mà thôi.”

Còn Lữ Lạc thì vui mừng thật lòng, xóa tan mọi ngăn cách:
“Sư đệ, ngươi đúng là giấu sâu không lường được. Sư huynh thật sự bội phục!”

Cả ba người nhanh chóng rời đi, hướng về Thiên Thành – nơi Giao dịch hội bí ẩn sắp bắt đầu.

“Phàm Nhân Tu Tiên Tập 167 – Chương 673 là dấu mốc quan trọng trong hành trình của Hàn Lập. Từ một tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ, hắn lần đầu bộc lộ thần thức mạnh mẽ vượt xa thường nhân, đủ sức sánh vai cùng các cường giả lão luyện. Cuộc chiến không chỉ chứng minh thực lực của Hàn Lập, mà còn mở ra một cánh cửa mới – nơi cơ duyên và nguy cơ chờ đợi hắn trong kỳ Giao dịch hội sắp tới…”

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 167 – Chương 674: Gặp lại đồng tử

“Sau trận thần thức giao chiến mãnh liệt cùng Nam Lũng Hầu, Hàn Lập cùng Lữ Lạc và Mộ Phái Linh tiếp tục hành trình, hướng về Điền Thiên Thành — một trong những thành thị lớn nhất của Cửu Quốc Minh. Tại đây, những cuộc gặp gỡ bất ngờ và cơ duyên mới bắt đầu mở ra…”

Trên sườn núi nhìn xuống, Hàn Lập cùng Lữ Lạc quan sát tòa Điền Thiên Thành hùng vĩ — nơi được xây bằng cự thạch, kéo dài hàng trăm dặm. Cảnh tượng khiến Mộ Phái Linh không khỏi kinh ngạc, trong khi Hàn Lập chỉ bình thản mỉm cười, bởi trong lòng chàng, Thiên Tinh Thành của Loạn Tinh Hải mới là kỳ quan thực thụ.

Khi tiến gần thành, ba người nhận ra quy định nơi đây — tu sĩ không được phép phi hành. Hàn Lập hiểu rằng đó là cách duy nhất để Cửu Quốc Minh quản lý vô số cao nhân tụ hội, và cũng mỉm cười cho qua, bởi với cảnh giới của hắn, những cấm chế này chẳng là gì.

Sau khi vào thành, họ đi xuyên qua những con phố lát đá, đông đúc và ngăn nắp. Dưới sự dẫn đường của Lữ Lạc, nhóm tiến đến khu vực dành riêng cho tu sĩ Nguyên Anh, được bảo vệ bởi tầng quang mạc trắng sáng. Tại đây, mỗi người có thể chọn cho mình một tòa lầu các để an trú.

Khi Hàn Lập vừa phá cấm chế tiến vào, ôm Mộ Phái Linh trong tay, nữ nhân này đỏ mặt ngượng ngùng nhưng lại thấy lòng dâng lên cảm giác yên tâm kỳ lạ. Cảnh ấy khiến Lữ Lạc thoáng nhìn qua, trong mắt lóe lên chút kinh ngạc — rõ ràng Hàn Lập thi triển thần thông rất nhẹ nhàng mà hiệu quả.

Bất ngờ, một đạo quang sáng lóe lên — Hỏa Long Đồng Tử xuất hiện. Nhìn thấy Hàn Lập, hắn ngạc nhiên nhận ra người từng gặp trong Thí Kiếm Đại Hội năm xưa. Nhưng giờ đây, Hàn Lập đã là trưởng lão của Lạc Vân Tông, khiến Đồng Tử cũng không khỏi thay đổi cách đối đãi, cười nói hòa nhã.

Sau vài lời chào hỏi, Hỏa Long Đồng Tử nhiệt tình mời Hàn Lập và Lữ Lạc tham dự một Giao hoán hội bí mật sắp diễn ra tại Tinh Long Các – nơi mà những tu sĩ Nguyên Anh tụ tập để trao đổi pháp bảo, linh dược và bí tịch hiếm có.

Trên đường đi, hắn tiết lộ rằng người tổ chức hội lần này chính là Thiên Tinh Chân Nhân, một cao nhân có danh tiếng lừng lẫy, vốn hiếm khi xuất hiện, nay vì cần một số vật phẩm đặc biệt nên mới chủ động đứng ra.

Cả ba người vừa trò chuyện vừa tiến đến trước một tòa lầu các trắng như ngọc, ba tầng uy nghi, trên cửa có treo tấm biển ghi ba chữ vàng rực — Tinh Long Các. Một hội giao dịch của những tu sĩ đỉnh cao sắp bắt đầu, và cũng là nơi định hình cho những bước chuyển lớn trong hành trình tu tiên của Hàn Lập.

“Phàm Nhân Tu Tiên Tập 167 – Chương 674 là bước ngoặt nhẹ nhàng nhưng quan trọng, mở ra giai đoạn mới cho Hàn Lập tại Điền Thiên Thành. Cuộc gặp lại Hỏa Long Đồng Tử không chỉ là trùng hợp, mà còn báo hiệu sự xuất hiện của những mối liên hệ, những cơ duyên lớn đang chờ đợi phía trước. Giao hoán hội tại Tinh Long Các — nơi hội tụ các tu sĩ cường đại — hứa hẹn sẽ là điểm khởi đầu cho một chuỗi biến cố mới…”

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 167 – Chương 675: Nguyên Anh tụ

“Sau khi nhận lời mời của Hỏa Long Đồng Tử, Hàn Lập cùng Lữ Lạc tiến vào Tinh Long Các – nơi được cho là tổ chức Giao hoán hội bí mật giữa các tu sĩ Nguyên Anh. Tưởng chừng như chỉ là một tửu lâu bình thường, nhưng ẩn sau lớp huyễn thuật ấy lại là một thế giới khác, nơi hội tụ những cao nhân khắp vùng.”

Bước qua cánh cửa lớn của Tinh Long Các, Hàn Lập nhìn thấy bên trong giống hệt một tửu lâu phàm tục — người qua kẻ lại, tiếng cười nói rộn ràng, rượu thịt thơm lừng. Nhưng khi vừa đặt chân qua ngưỡng cửa, cảnh tượng ấy lập tức tan biến như bọt nước, để lại không gian trống rỗng mờ sương, tĩnh lặng đến lạnh người.

Ở giữa gian phòng là một chiếc bàn gỗ cổ, trên bàn đặt ngọn đèn Thanh Đồng đang cháy yếu ớt. Sau ngọn đèn là một đạo sĩ trung niên áo tro, khuôn mặt hiền hòa — Thiên Tinh Chân Nhân, chủ nhân của buổi Giao hoán hội này.

Ông ta vui vẻ chào hỏi Hỏa Long Đồng Tử, Lữ Lạc và quay sang Hàn Lập, nhận ra chàng là người mới tiến cấp Nguyên Anh. Thái độ thân thiện của Thiên Tinh khiến bầu không khí trở nên dễ chịu hơn đôi chút.

Trước khi dẫn họ lên tầng hai, Thiên Tinh Chân Nhân lấy ra hai chiếc mặt nạ ô linh, giải thích rằng đây là vật giúp ẩn danh để tránh gây chú ý trong hội. Hàn Lập và Lữ Lạc nhận lấy, đeo lên mặt. Mặt nạ vừa chạm da liền trở nên lạnh buốt nhưng mềm mại, nhẹ như không khí.

Cánh cửa sương mù mở ra, lộ ra cầu thang đá dẫn lên tầng trên. Hỏa Long Đồng Tử bước trước, Hàn Lập và Lữ Lạc nối gót theo sau.

Khi đặt chân lên tầng hai, Hàn Lập không khỏi kinh ngạc. Không gian ở đây rộng lớn hơn hẳn vẻ ngoài, ánh sáng huyền ảo chiếu từ hàng trăm khối nguyệt quang thạch gắn trên tường. Quanh các bàn ngồi, hơn hai mươi tu sĩ Nguyên Anh Kỳ tĩnh tọa, mỗi người đều tỏa ra khí tức mạnh mẽ. Trong đó có vài người mang tu vi Nguyên Anh Trung Kỳ, khiến nơi đây tràn ngập áp lực vô hình.

Một số tu sĩ đã bắt đầu trao đổi vật phẩm bí mật, lấy ra hộp ngọc, bình ngọc, dùng truyền âm để thương lượng. Số còn lại vẫn im lặng, ngồi dưỡng thần, chờ hội chính thức bắt đầu.

Hàn Lập quan sát quanh mình, thì bỗng chú ý đến hai người không đeo mặt nạ — một gã tu sĩ béo khổng lồ và một nữ tu phong tình. Giọng Lữ Lạc khẽ vang bên tai:

“Sư đệ, cẩn thận. Hai người đó là Phì Xá song ma của Ma Môn Hợp Hoan Tông. Thực lực cực kỳ đáng sợ, song tu liên thủ có thể chống lại cả Nguyên Anh Trung Kỳ.”

Nghe vậy, Hàn Lập lập tức thu lại ánh nhìn, nhắm mắt tĩnh tọa, giả vờ không để tâm.

Dần dần, các tu sĩ khác cũng lần lượt xuất hiện. Khi Thiên Tinh Chân Nhân bước lên tầng hai, toàn bộ không gian lập tức yên lặng. Ông ta vung tay, một chiếc bàn gỗ bay ra, đặt trước mặt mọi người, giọng nói vang lên rõ ràng và đầy uy lực:

“Thời gian không sai biệt lắm, các đồng đạo cũng đã đến đủ. Nếu không ai có ý kiến, thì Giao hoán hội — bắt đầu.”

“Phàm Nhân Tu Tiên Tập 167 – Chương 675 mở ra khung cảnh lần đầu tiên Hàn Lập thật sự bước chân vào thế giới của những cường giả đỉnh cao. Giữa hơn hai mươi tu sĩ Nguyên Anh, mỗi người đều mang trong mình sức mạnh và mưu tính riêng, Giao hoán hội không chỉ là nơi trao đổi vật phẩm, mà còn là nơi ẩn chứa những cơ duyên — và cả hiểm họa khó lường. Câu chuyện từ đây sẽ bước sang một tầng sâu mới trong con đường tu tiên của Hàn Lập…”

Lên đầu trang