Phàm nhân tu tiên tập 165 – HÀN LẬP TUNG HOÀNH GIỮA THIÊN UY CẤM ĐỊA

Sau khi trở lại Hàn gia trong chương trước, Hàn Lập đã để lại cho hậu nhân thanh Phệ Linh Kiếm cùng một khối ngọc bội để bảo hộ gia tộc khi gặp tai ương. Hoàn thành tâm nguyện trở về quê cũ, hắn rời đi trong yên lặng, dứt bỏ mọi vướng bận trần tục.

Hàn Lập rời khỏi quê hương, một mình phi độn giữa bầu trời mênh mông. Sau hơn mười mấy dặm, hắn dừng lại nhìn về phía sau — ánh mắt thoáng buồn. Dù những người ở Hàn gia vẫn nhận hắn là thúc tổ, nhưng trong lòng hắn, người thân thực sự đã sớm chỉ còn lại ký ức về cha mẹ, huynh muội năm nào. Những người còn lại, dù mang họ Hàn, cũng chỉ là xa lạ mà thôi.

Tuy vậy, chuyến đi này giúp hắn gỡ bỏ được mối vướng bận cuối cùng trong lòng. Từ nay, Hàn Lập thật sự đã không còn lưu luyến hồng trần.

Trên đường trở lại, hắn bay qua Lam Châu, trong lòng dấy lên chút hoài niệm nên ghé qua Gia Nguyên Thành, nơi từng gắn với một phần ký ức cũ. Nhưng khi đặt chân đến, hắn mới nhận ra — nơi đây đã đổi thay hoàn toàn. Tôn Nhị Cẩu, Tứ Bình Bang, hay cả Ngũ Sắc Môn từng oanh liệt một thời, tất cả đều đã biến mất. Thay vào đó là một thế lực mới nổi — Thiên Nhất Hội.

Ngẫm lại, năm xưa Ngũ Sắc Môn vốn có quan hệ với Linh Thú Sơn, mà Linh Thú Sơn lại từng phản bội trong cuộc chiến chính – tà, ngả theo Ngự Linh Tông. Giờ đây Việt Quốc lại bị Quỷ Linh Môn nắm giữ, thế nên sự diệt vong của Ngũ Sắc Môn cũng là chuyện tất yếu.

Hàn Lập lặng người nhìn những nơi xưa, khẽ thở dài. Chuyện cũ như gió bay qua — dù hắn có tìm hiểu, thì Mặc Ngọc Châu hay Anh Trữ năm nào giờ cũng không còn tung tích. Đến cả Tôn Nhị Cẩu, người từng trung thành với hắn, cũng mất dạng giữa dòng thời gian.

Buông bỏ tất cả, Hàn Lập phi độn về hướng Nguyên Vũ Quốc, định xuyên qua để trở lại Lạc Vân Tông.

Nhưng — vừa bay được nửa ngày, hắn đột nhiên khựng lại. Giữa không trung, ánh mắt hắn lóe lên, thần sắc trầm trọng. Bởi lẽ, hắn cảm nhận được có một luồng linh lực cổ quái đang quanh quẩn bên thân, mờ nhạt đến mức người thường không thể nhận ra. Nhưng với thần thức mạnh mẽ đến mức vượt xa tu sĩ Nguyên Anh Kỳ, Hàn Lập biết — ai đó đang theo dõi hắn.

Không cần đoán lâu, hắn lập tức tản thần thức ra xa, và phát hiện ở cách đó hơn hai trăm dặm, có một nhóm tu sĩ đang lần theo khí tức của hắn.

Hàn Lập âm thầm cau mày — khả năng cao là do lần hắn ra tay tại Thái Nhạc Sơn mạch, diệt tu sĩ Quỷ Linh Môn, khiến hành tung bị lộ. Hắn không do dự, liền tăng tốc độ bay, trong lòng nảy sát ý:

“Kẻ nào có thể lần theo khí tức của ta — tuyệt đối không thể để sống sót.”

Phía bên kia, trong đội ngũ sáu người đang đuổi theo, hai nữ tu áo trắng – một người là Liễu sư thúc, người còn lại là Hạm Vân Chi – đang cảm ứng vị trí linh anh mà họ dùng để truy tung. Khi phát hiện mục tiêu dừng lại giữa không trung, hai người lập tức cảnh giác.

Họ bàn bạc, lo rằng có thể đã bị lộ, nhưng vẫn không tin đối phương có thể phát hiện ở khoảng cách xa đến vậy. Tuy nhiên, chỉ chốc lát sau, Hạm Vân Chi kinh hãi kêu lên:

“Không ổn rồi! Linh anh đang di chuyển, hắn đang bay về phía chúng ta!”

Cả đội lập tức hoảng loạn. Sáu người, trong đó có bốn tu sĩ Ngự Linh Tông và hai nữ tử cầm đầu, đều hiểu — nếu thật sự là Nguyên Anh Kỳ tu sĩ, thì họ tuyệt đối không phải đối thủ.

Liễu sư thúc nhanh chóng ra lệnh:

“Hợp lực thi triển Linh Hợp Quyết! Liên kết linh khí, tăng tốc phi độn!”

Ngay lập tức, sáu người kết nối pháp lực, hóa thành một đạo hoàng quang dài, liều mạng bay đi.

Nhưng — Hàn Lập phía sau như một dòng cầu vồng sáng rực, tốc độ nhanh đến kinh hồn. Hắn áp sát chỉ trong vài trăm dặm, khiến Liễu sư thúc mặt tái nhợt. Bọn họ còn chưa đến được nơi trú ẩn của phân đàn Quỷ Linh Môn thì đã bị đuổi kịp.

Giữa lúc nguy cấp, Hạm Vân Chi bất ngờ reo lên:

“Mau nhìn! Phía trước có người Quỷ Linh Môn! Họ đang bay tới!”

Lời nói ấy như thắp lên hy vọng cuối cùng. Quả nhiên, ở phía xa, có hơn mười đạo hắc quang đang phi độn tới — đó là tu sĩ Quỷ Linh Môn tuần tra.

Nhóm sáu người vội vàng bay đến, giải tán linh quang, hạ thân. Ba tu sĩ Quỷ Linh Môn bước ra đón, trong đó có một người nhận ra họ liền cười nói:

“Ồ, chẳng phải là Hạm sư muội và Liễu sư muội của Ngự Linh Tông sao? Thật vinh hạnh được gặp!”

Không ai biết rằng, chỉ trong chốc lát nữa thôi, Hàn Lập – người mà họ đang trốn chạy, sẽ xuất hiện như một cơn bão, cuốn phăng tất cả…

Phàm nhân tu tiên tập 185 – Chương 662: Văn phong nhi đào

Phía xa, trong một vùng núi hẻo lánh của Việt Quốc, hai nhóm tu sĩ đang chạm trán. Một bên là sáu người của Ngự Linh Tông, do Hạm Vân ChiLiễu sư muội dẫn đầu. Bên kia là đoàn mười mấy người của Quỷ Linh Môn, đứng đầu là Tuân sư huynh, môn hạ của Toái Hồn chân nhân, cùng hai đồng môn là một gã thư sinh áo gấm và một phụ nhân xinh đẹp nhưng đầy sát khí.

Liễu sư muội cười nhẹ, cố giữ lễ phép:

“Hóa ra là Địa Tuân sư huynh, môn hạ của Toái Hồn tiền bối. Thật đúng là may mắn.”

Nhưng lời vừa dứt, sắc mặt ba người đối diện liền trở nên lạnh lẽo. Phụ nhân trung niên giọng đanh thép, hỏi lại:

“May mắn? Hai vị sư muội Ngự Linh Tông, vì sao không đợi tại Nguyên Vũ Quốc mà lại lén tiến vào Việt Quốc? Chẳng lẽ khinh thường Quỷ Linh Môn chúng ta đến vậy sao?”

Liễu sư muội không chút rối loạn, ôn hòa đáp:

“Lâm sư tỷ hiểu lầm rồi. Lần này ta cùng Hạm sư tỷ đến đây là phụng mệnh gia sư, việc gấp gáp nên không kịp thông tri. Chúng ta chỉ tạm dừng ít ngày rồi sẽ rời đi, tuyệt không có ý mạo phạm quý môn.”

Nhưng lời nói ấy chẳng thể hóa giải nghi ngờ. Tuân sư huynh – người đứng giữa, ánh mắt sâu như đầm lầy, chậm rãi nói:

“Không nói nhiều. Ta chỉ hỏi một câu: Vài ngày trước, hai vị có đi qua Thái Nhạc Sơn mạch và lấy thứ gì ở đó hay không?”

Hạm Vân Chi khẽ nhướng mày, hỏi ngược lại:

“Thái Nhạc Sơn ư? Là nơi Hoàng Phong Cốc từng tồn tại sao? Ta chỉ nghe qua tên, nào có đến đó.”

Nhưng câu hỏi ấy càng khiến đám Quỷ Linh Môn nghi ngờ hơn. Gã Tuân lạnh giọng:

“Xem ra các người thật đã đi qua nơi ấy rồi.”

Ánh mắt địch ý từ phía ma tu đồng loạt dâng lên, khiến bầu không khí trở nên căng như dây đàn.

Hai nữ tu của Ngự Linh Tông hiểu ngay có chuyện chẳng lành. Trên thực tế, họ chưa từng đặt chân đến Thái Nhạc Sơn, chỉ do dùng bí pháp cảm ứng linh anh từ xa, mới biết có người từng dừng lại tại nơi đó nửa ngày. Họ đoán người kia chính là tu sĩ mà Tuân sư huynh đang tìm.

Liễu sư muội liền khéo léo đáp:

“Thái Nhạc Sơn chúng ta chưa từng đi qua. Nhưng đúng là có cảm ứng được một tu sĩ từng lưu lại nơi đó, thời gian trùng khớp như sư huynh nói. Có lẽ chính là người mà sư huynh đang tìm.”

Cẩm y thư sinh bật cười, giọng mỉa mai:

“Cách xa cả trăm dặm, mà hai vị lại biết có người dừng ở Thái Nhạc Sơn? Chẳng lẽ các người cũng là đệ tử của Quỷ Linh Môn?”

Ánh mắt hắn trượt dọc người Liễu sư muội, vừa thô tục vừa chế giễu.

Liễu sư muội khẽ đỏ mặt, song không tỏ vẻ giận, chỉ uyển chuyển nói:

“Khuyết sư huynh nói giỡn rồi. Ta há dám lừa gạt chư vị. Nếu không tin, ta có thể phát thệ. Chuyện này nói ra khá dài, bây giờ ta còn việc gấp phải đi ngay. Ngày khác sẽ tự mình giải thích rõ ràng.”

Giọng nàng mềm mại như tơ, ánh mắt lưu chuyển, khiến gã thư sinh ngây người, suýt nữa quên mất mình đang thẩm vấn.

Tuân sư huynh hơi do dự, nhưng vẫn giữ giọng nghiêm nghị:

“Nếu là chuyện thường, ta tin ngay. Nhưng lần này, sáu sư đệ của ta cùng mấy chục môn nhân chết thảm tại Thái Nhạc Sơn, ngay cả thi cốt cũng chẳng còn. Gia sư đang giận dữ, mà ta điều tra thì thấy chỉ có đoàn người của các ngươi là có hành tung khả nghi. Nếu thực sự biết kẻ đó là ai, vậy mời hai vị đi cùng ta — đối chất một phen.**”

Không khí lập tức đóng băng.

“Đối chất?” – Liễu sư muội thoáng ngẩn người, lộ vẻ khó xử.

Tuân sư huynh lạnh giọng:

“Sao? Có việc nhỏ như thế mà hai vị cũng không chịu giúp?”

Lời chưa dứt, các tu sĩ Quỷ Linh Môn phía sau đồng loạt tiến lên, tạo thế vây ép. Chỉ cần một câu bất thuận, tất cả sẽ lập tức động thủ.

Liễu sư muội toan nói thì đột nhiên — cả người chấn động. Một luồng thần thức khủng bố, lạnh như băng từ trên cao ập xuống, bao phủ toàn bộ không gian!

Không chỉ nàng, mà toàn bộ tu sĩ hai phe đều cảm nhận được. Luồng thần thức ấy mạnh mẽ đến mức khiến nguyên thần run rẩy, như có cự long đang nhìn chằm chằm vào linh hồn họ.

Phụ nhân Quỷ Linh Môn thất sắc, hét lớn:

“Là tu sĩ Nguyên Anh Kỳ! Các ngươi nói gạt ta sao? Muốn kéo cả bọn xuống mồ à?”

Tuân sư huynh biến sắc, trầm giọng quát:

“Bớt nói nhảm! Chia nhau mà chạy, ai thoát được thì tự lo lấy mạng!”

Dứt lời, hắn hóa thành một đạo ô quang, lao thẳng về phía xa.

Phụ nhân áo hồng hừ lạnh:

“Sư huynh nếu muốn giao mạng cho người khác, vậy xin thứ ta không phụng bồi!”
Rồi hóa thành một đạo hồng quang, biến mất giữa trời.

Gã thư sinh và đám môn nhân còn lại cũng hoảng hốt bay tán loạn. Trong khoảnh khắc, hơn chục đạo linh quang bắn đi khắp nơi như sao sa.

Hạm Vân Chi nhìn cảnh tượng hỗn loạn, bình tĩnh nói nhỏ:

“Không phải chuyện xấu đâu. Càng nhiều người bỏ chạy, cơ hội sống sót của chúng ta càng cao.”

Nói rồi nàng phất tay, một con bạch điểu khổng lồ hiện ra giữa không trung. Nàng lập tức nhảy lên lưng linh thú, hóa thành một vệt sáng trắng bay đi.

Liễu sư muội và các đệ tử còn lại cũng nhanh chóng cưỡi linh thú, tản ra bốn hướng khác nhau. Không ai dám đi cùng nhau, sợ thu hút sự chú ý của kẻ truy đuổi.

Chỉ trong chốc lát, nơi đây trở nên trống không, chỉ còn lại tiếng gió hú lạnh lẽo.

Cùng lúc đó — ở cách đó chưa đầy trăm dặm, Hàn Lập xuất hiện giữa không trung.

Thần thức hắn vừa quét qua đã phát hiện toàn bộ đám người bên dưới đang bỏ chạy tán loạn. Hắn khẽ cau mày, nghĩ thầm:

“Phiền toái rồi. Một đám ma tu, lại chia ra chạy khắp hướng thế này.”

Không do dự, Hàn Lập vung tay, Phong Lôi Sí phía sau bung mở, lôi điện tràn ngập. Chỉ một tiếng “xèo” nhẹ, hắn hóa thành một tia điện quang, biến mất tại chỗ.

Trong nháy mắt, thân ảnh Hàn Lập chớp động liên tục, mỗi lần xuất hiện lại cách vài dặm, như một cơn sét xuyên không gian.

Hắn quét thần thức, lập tức định vị tất cả mục tiêu. Xa nhất — là một phụ nhân áo hồng đã chạy được hơn bốn, năm mươi dặm; gần nhất – mới chỉ cách hơn mười dặm.

Khóe miệng Hàn Lập khẽ nhếch:

“Bắt đầu từ kẻ chạy nhanh nhất đi.”

Điện quang lóe lên — hắn biến mất.

Phụ nhân kia lúc này vẫn đang bay điên cuồng, toàn thân hóa thành một quả hỏa cầu khổng lồ, tốc độ kinh người. Phong hỏa chi độn mà nàng tu luyện vốn là một loại độn pháp cực hiếm, phối hợp với pháp bảo Phiêu Linh Đái, khiến tốc độ chẳng kém gì Nguyên Anh tu sĩ.

Trong lòng nàng thầm đắc ý, nghĩ rằng mình đã thoát khỏi nguy hiểm. Nhưng ngay lúc ấy, trong tai nàng vang lên tiếng “ù ù” trầm đục, như sấm xa xăm vọng lại.

Phụ nhân giật mình quay đầu — và đó chính là lúc tia điện trắng chói mắt lóe lên ở phía chân trời…

Phàm Nhân Tu Tiên – Chương 663: Tung Hoành Phi Mỹ

Sau khi Hàn Lập dùng thần thức cường đại quét khắp vùng núi, hắn phát hiện nhóm tu sĩ Quỷ Linh Môn và Ngự Linh Tông đang tản ra khắp nơi, hoảng hốt chạy trốn.
Trong Chương 662 – Đối Chất, Hàn Lập chỉ vì che giấu hành tung mà vô tình khiến hai phe ma đạo và chính đạo hiểu lầm, tạo nên một cuộc đụng độ dữ dội.
Giờ đây, khi thần thức của hắn lan tỏa như sấm sét, tất cả những kẻ đã động tới mình đều trở thành mục tiêu.
Và trong Chương 663 – Tung Hoành Phi Mỹ, Hàn Lập bắt đầu màn truy sát lạnh lùng — nơi mỗi tia điện lóe lên là một sinh mệnh bị xóa sổ.

Bầu trời Việt Quốc mênh mông, gió gào thét từng cơn, sấm chớp đan xen.
Phụ nhân áo hồng liều mạng phi độn, linh lực trong cơ thể gần như bị vắt kiệt. Nàng cảm giác được có một tiếng gầm rú mơ hồ vang dội phía sau, càng lúc càng gần, như có một mãnh thú từ địa ngục đang đuổi sát.

Trong khoảnh khắc, nàng quay đầu, và ánh sáng đỏ từ pháp bảo quanh người lóe lên chói mắt. Nhưng đã quá muộn.
Từ phía chân trời, một tia ngân quang bỗng nổ tung, xuyên qua tầng mây, lao thẳng tới — Hàn Lập đã đến.

Trên lưng hắn, Phong Lôi Sí xòe rộng, ngân sắc điện quang cuộn trào, kéo theo tiếng nổ dồn dập.
Hắn nhìn phụ nhân đang cố gắng chạy trốn, ánh mắt chỉ hơi nhíu lại, thầm nghĩ:

“Một nữ tu Kết Đan mà độn tốc như vậy, xem ra công pháp này không tầm thường. Thế gian rộng lớn, quả nhiên thần thông muôn hình vạn trạng.”

Nhưng dù có thán phục, tay hắn cũng không hề chậm.
Chỉ thấy năm ngón tay khẽ nhích, năm đạo kiếm quang màu xanh bắn ra, nhanh như điện, rạch nát không gian lao thẳng đến mục tiêu.

Phụ nhân biến sắc, hét lên thảm thiết:

“Tiền bối, xin tha mạng!”

Tầng quang tráo màu đỏ và xanh quanh người nàng bốc lên rực rỡ, dung hợp thành một vòm ánh sáng phong hỏa bảo vệ thân thể.
Nhưng —

“Phốc! Phốc! Phốc!”
Tiếng va chạm dồn dập vang lên, ba đạo kiếm khí đầu tiên bị chặn lại, nhưng đến đạo thứ tư, lớp quang tráo nổ tung như bọt nước.
Hai đạo kiếm khí cuối cùng xuyên thẳng qua ngực, máu bắn tung tóe.

Phụ nhân không kịp phát ra thêm một tiếng nào, thân thể mềm oặt, rơi xuống.
Hàn Lập chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt bình thản như nhìn một chiếc lá rơi.
Ngón tay hắn búng nhẹ, một quả cầu lửa bay ra, trong nháy mắt thi thể kia hóa thành tro bụi.
Túi trữ vật và pháp bảo quang tráo rơi xuống, được hắn thu lại.

“Không giết ngươi, e rằng chính ta sẽ bị ma đạo Nguyên Anh truy đuổi mà thôi.”
Hắn lẩm bẩm, rồi lôi quang quanh người lại lóe lên, hóa thành điện ảnh tiếp tục phóng đi.

Ở hướng khác, trong khi thần thức của Hàn Lập bao phủ toàn bộ khu vực, hắn bắt đầu chọn mục tiêu kế tiếp.
Lần này là một tu sĩ áo đen – kẻ có tu vi cao nhất trong số còn lại, Kết Đan trung kỳ đỉnh phong.

Trước khi đuổi, Hàn Lập khẽ vỗ vào Túi linh thú, một đàn Phệ Kim Trùng tam sắc tuôn ra như mưa sao, xoay vòng giữa không trung.
Hắn dùng thần niệm dẫn dắt — lập tức, từng con trùng hóa thành phi kiếm tam sắc, bay đi theo mười mấy hướng khác nhau, truy sát những tên Trúc Cơ tu sĩ đang bỏ chạy.
Những người đó không có cơ hội phản kháng. Mỗi tia sáng vàng lóe lên, là một mạng người tắt ngấm.

Riêng những tên Kết Đan còn lại, Hàn Lập tự mình ra tay.

Tu sĩ áo đen giẫm lên một đoản nhận phát sáng, lao đi như thiểm điện, lòng đầy hoảng loạn.

“Không ngờ chỉ đi điều tra hung thủ mà gặp phải lão quái Nguyên Anh! Việc này vượt ngoài khả năng của chúng ta rồi…”

Hắn nghiến răng, trong đầu đã tính toán — phải báo cho sư phụ Toái Hồn chân nhân biết, để vị lão tổ ra tay.
Nhưng khi ý niệm đó vừa lóe lên, tiếng sấm rền vang vọng ngay sát bên tai.
Chưa kịp quay đầu, mắt hắn đã thấy ánh thanh quang lóe sáng, và rồi — tất cả chìm vào hư vô.

Hàn Lập lạnh lùng thu hồi Thanh Trúc Phong Vân Kiếm, thi thể đối phương bị chém đôi từ xa bay về, nhẹ như cánh hoa.
Pháp bảo hộ thân của tên ma tu kia vỡ vụn như tờ giấy, không chịu nổi một kích.

Xa hơn nữa, gã tu sĩ cẩm y đang phi độn hết tốc lực, được hai khô lâu màu xanh dẫn đường. Gã quay đầu liên tục, thần kinh căng như dây đàn, biết rõ chỉ cần lọt vào phạm vi thần thức của đối phương là coi như chết chắc.

Nhưng ngay khi cảm giác bất an dâng lên, hắn quay đầu — và Hàn Lập đã đứng đó.
Một thân nho sam xanh nhạt, gương mặt ôn hòa, nụ cười mỉm nhưng ánh mắt lạnh như băng.

“Đạo hữu chạy trốn thật khổ cực,” – Hàn Lập cất giọng nhẹ nhàng –
“Để Hàn mỗ tiễn ngươi một đoạn đường.”

Hắn vung tay áo.
Từ trong đó, vô số kim điểm bắn ra, tụ lại thành một đám mây vàng khổng lồ.
Chỉ một thoáng, kim vân trùm xuống, như trời sập.
Tu sĩ cẩm y chỉ kịp hét lên một tiếng, toàn thân và pháp bảo lập tức bị cắn nát, hóa thành tro bụi.

Kim vân tan đi, không gian trở lại yên ắng — không còn dấu vết nào của con người vừa tồn tại.

Hàn Lập bình thản nhìn, khẽ thì thào:

“Phệ Kim Trùng ngày càng mạnh, đến cả pháp bảo cũng cắn nuốt trong nháy mắt… Quả thật danh xứng vô hư.”

Hắn vẫy tay, kim quang bay ngược lại, từng con trùng nhỏ như điểm sáng vàng chui về túi linh thú.
Nhưng khi chúng chậm rãi quay về, Hàn Lập cau mày — hắn có thể cảm giác được mức khống chế đã yếu đi.

“Càng mạnh, càng khó điều khiển… Nếu một ngày mất kiểm soát, e rằng phiền toái không nhỏ.”

Một tiếng sấm nổ vang.
Thân hình Hàn Lập hóa thành ngân quang biến mất giữa không trung, để lại phía sau chỉ còn tàn ảnh mờ ảo.

Cùng lúc đó, Hạm Vân Chi đang cưỡi trên linh cầm trắng, hóa thành một đạo bạch quang dài vút qua bầu trời.
Gió thổi bay tà váy, khuôn mặt nàng thoáng vẻ lo lắng. Trong tay nàng là một chiếc đĩa ngọc màu lục, tỏa ra linh quang dị thường, khắc đầy phù văn cổ xưa.
Giữa tâm đĩa có những điểm sáng đỏ — chính là dấu hiệu sinh tử của đồng môn nàng.

Khi nàng đang theo dõi, một điểm sáng bỗng tắt lịm.
Rồi thêm hai điểm nữa…
Chỉ trong chốc lát, trên đĩa ngọc chỉ còn lại hai điểm sáng yếu ớt — một là của nàng, một của Liễu sư muội.

Hạm Vân Chi cắn môi, ánh mắt lóe lên sự hoảng hốt:

“Chẳng lẽ người này có phân thân thuật, hay thần thông quỷ dị nào khác? Ta đã xem thường hắn quá rồi. Nếu biết sớm, chúng ta nên hợp lực mà chiến, chứ không phải chia ra như thế này.”

Lời nói lẫn trong tiếng gió, yếu ớt đến mức như tan vào không trung.
Nàng chỉ biết siết chặt đĩa ngọc trong tay, trong lòng trào dâng một nỗi sợ mơ hồ — một tu sĩ Nguyên Anh vô danh, đang từng bước xóa sổ toàn bộ những kẻ dám chạm đến hắn.

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 165 – Chương 664: Lục Dực Sương Công

Ở chương trước, Tung Hoành Phi Mỹ, Hàn Lập đã thi triển thần thông kinh người, tung hoành như lôi điện giữa bầu trời Việt Quốc, truy sát toàn bộ những tu sĩ từng ra tay với mình.
Dưới ngân quang cuồn cuộn, từng kẻ ngã xuống mà không kịp kêu một tiếng. Nhưng giữa cơn bão sát khí ấy, khi bắt gặp Hạm Vân Chi – nữ tu của Ngự Linh Tông, hắn lại khẽ dừng tay.
Một tiếng kinh ngạc thốt lên, rồi Hàn Lập biến mất trong sấm chớp, để lại nữ tử kia kinh hồn bất định.
Và sang Chương 664 – Lục Dực Sương Công, bí ẩn ấy dần được hé mở, đồng thời mở ra một cuộc gặp gỡ kỳ lạ — giữa Hàn Lập, hai nữ tu và loài cổ trùng hiếm có của Ngự Linh Tông.

Nội dung chi tiết

Sau khi thoát khỏi tay kẻ địch, Hạm Vân Chi mang theo nỗi sợ và hối hận âm ỉ.
Nàng biết, chuyện chia tách lúc đầu là sai lầm chí mạng — nhưng giờ hối hận cũng vô ích.
Nàng thu lại đĩa ngọc cảm ứng, khẽ thở ra, rồi cắn răng vận dụng bí thuật.
Một viên quang châu trong suốt bay ra từ miệng, lơ lửng trước mặt, rồi rơi xuống đỉnh đầu con linh cầm trắng.

Hai tay nàng bắt quyết, miệng lẩm nhẩm chú ngữ.
Ngay lập tức, ánh sáng trắng rực rỡ bừng lên, con linh cầm rung cánh, phát tiếng kêu dài chói tai, rồi hóa thành một dải sáng vút đi như sao xẹt.
Tốc độ tăng vọt gấp rưỡi, chỉ còn thấy vệt sáng trắng xé gió giữa không trung.

Nhưng pháp thuật đó không dễ chịu chút nào.
Mặt Hạm Vân Chi dần trắng bệch, linh lực trong cơ thể cạn kiệt như dòng suối bị hút khô — bí thuật này, rõ ràng là phương pháp hao tổn nguyên khí để đổi lấy tốc độ.
Thế nhưng, trong tình thế mạng sống chỉ tính bằng hơi thở, nàng không thể do dự.

Đúng lúc đó — tiếng sấm vang lên từ phía sau.
Trời đất như nổ tung.
Hạm Vân Chi biết: Hắn… đã đuổi kịp.

Nàng vội gia tăng thêm một tầng hộ thể linh quang, nhưng đó chỉ là nỗ lực trong tuyệt vọng.
Hàn Lập, với tốc độ của Phong Lôi Sí, sớm đã vượt xa giới hạn của Kết Đan tu sĩ.
Một tia ngân hồ lóe sáng, và chỉ trong chớp mắt, thân ảnh của hắn đã hiện ra phía trước nàng hơn mười trượng.

Một bóng người khoác nho sam, lưng mọc hai cánh sấm điện, thân ảnh phủ trong quang lôi chói mắt.
Nàng chưa kịp định thần, Hàn Lập đã phất tay.
Mấy đạo thanh hồng lóe lên, cắt nát không gian.
Hạm Vân Chi tuyệt vọng, nhắm mắt chờ chết.

Nhưng rồi — một tiếng trầm thấp vang lên:

“Ồ… là cô sao?”

Âm thanh ấy mang chút kinh ngạc, lẫn vào tiếng gió.
Ngay sau đó, những đạo thanh quang biến mất.
Khi nàng mở mắt ra, thân ảnh người kia đã tan vào trong sấm chớp, chỉ để lại dư âm ngân quang mờ nhạt giữa không trung.

Nàng sững sờ, chưa kịp hiểu chuyện gì thì một tiếng sét khác lại vang lên phía sau.
Một tia kim hồ nhỏ bắn trúng người, toàn thân tê rần, linh lực ngưng trệ.
Mọi thứ tối sầm.
Trước khi mất ý thức, nàng chỉ cảm giác được một vòng tay rắn chắc ôm lấy mình, hơi thở nam nhân ấm áp áp sát bên tai.
Rồi tất cả tan vào hư vô.

Khi Hạm Vân Chi tỉnh lại, bầu trời đã sáng trong.
Nàng nằm trên một ngọn tiểu sơn vô danh, gió nhẹ thổi qua, y phục vẫn nguyên vẹn.
Nhìn quanh, chỉ thấy linh cầm của mình nằm bất động gần đó, bị hạ cấm chế nhẹ.
Sau khi giải khai, nàng mới yên tâm, khởi động pháp quyết, bay lên quan sát.

Không có dấu vết chiến đấu, không khí tĩnh lặng đến lạ thường.
Nàng kiểm tra lại bản thân — mọi thứ đều nguyên vẹn: túi trữ vật, bảo vật, y phục… không hề bị động đến.
Một thoáng ngẩn ngơ, rồi trong lòng nàng dấy lên nghi hoặc:

“Hắn… vì sao lại tha cho ta?”

Trong đầu, hình ảnh tia sét lóe lên cùng tiếng “Ồ, là cô” vẫn vang vọng.
Một cảm giác mơ hồ lẫn lộn giữa sợ hãi và khó hiểu khiến nàng trầm mặc.
Hắn là ai?
Người này có quen biết với nàng sao?
Ngoài vài vị tổ sư trong tông môn, Hạm Vân Chi chưa từng gặp ai đạt tới Nguyên Anh kỳ, càng không biết một tu sĩ lôi hệ khủng khiếp như vậy.

Nàng lấy ra đĩa ngọc cảm ứng, đánh một đạo pháp quyết lên đó.
Lục quang hiện lên, bên trong chỉ còn một điểm sáng đỏ yếu ớt — tín hiệu sinh tồn của Liễu sư muội.
Hạm Vân Chi khẽ thở dài, biết rằng phần nhiều sư muội đã mất mạng, hoặc chí ít là ngoài phạm vi cảm ứng.
Mang theo tâm tình nặng nề, nàng cưỡi linh cầm rời đi, chỉ còn lại những cơn gió xoáy nhẹ quanh núi.

Cùng lúc đó, ở một nơi khác, Hàn Lập vẫn tiếp tục bay đi như lôi cầu xé gió.
Trong lòng hắn ôm một nữ tử trẻ tuổi – chính là Liễu sư muội mà Hạm Vân Chi vừa nghĩ tới.
Gương mặt hắn bình thản, ánh mắt trầm ổn, dường như chẳng có mảy may dao động.

Trước đó không lâu, khi Hàn Lập đuổi kịp nữ tu này, đối phương hoảng sợ cực độ, vội ném ra từ túi linh thú một đám rết bay to bằng cánh tay, toàn thân phát sáng đen, lưng mọc hai cánh trắng bạc.
Chúng phun ra sương lạnh đặc quánh, khiến cả bầu trời đóng băng từng mảng.

Hàn Lập vừa thấy liền kinh ngạc, rồi nụ cười khẽ hiện nơi khóe môi.

“Lục Dực Sương Công… quả nhiên là cổ trùng thượng cổ.”

Đây là loài trùng xếp hạng thứ mười tám trong Bảng Linh Trùng, có huyết mạch băng long, khi trưởng thành có thể đóng băng vạn vật trong trăm dặm.
Nhưng bọn rết mà nữ tử kia thả ra chỉ là ấu trùng, dù mạnh cũng không thể địch nổi Kiềm Lam Băng Diễm mà Hàn Lập đã luyện hóa.

Chỉ trong một hơi thở, hắn thu chúng vào tay áo, khiến nữ tử kia kinh hoảng tột độ, rồi hôn mê bất tỉnh.
Hàn Lập nhìn người trong tay, ánh mắt hơi trầm.
Nếu giết nàng, lũ rết này sẽ lập tức tự bạo, vì đã bị hạ cấm chế nhận chủ.
Muốn giữ lại giống trùng này, hắn buộc phải giữ chủ nhân còn sống.

Hơn nữa, Ngự Linh Tông vốn nổi danh khắp Thiên Nam nhờ bí thuật khống trùng, mà hắn, kẻ đang nuôi dưỡng Phệ Kim Trùng, cũng đang tìm cách tăng cường khống chế chúng.
Đây là cơ hội hiếm có.

Vì vậy, hắn thi triển cấm chế phong ấn nữ tử, khiến nàng ngủ say, rồi hóa thành một đạo thanh hồng bay đi, mang theo cả người lẫn cổ trùng.
Về phần Hạm Vân Chi, Hàn Lập chỉ khẽ thở dài, để mặc nàng sống sót.
Nàng khiến hắn nhớ đến một người muội tử năm xưa – dịu dàng, lương thiện, nên hắn không thể ra tay.

Dù có bị lộ tung tích, hắn tin rằng với tốc độ và thần thông hiện tại, không tông môn nào có thể cản bước.
Thiên Đạo Minh và Ma đạo vốn đối địch — dù Ngự Linh Tông hay Quỷ Linh Môn có truy tìm, cũng chẳng dám làm lớn chuyện.

Giữa trời cao, sấm lại nổ.
Một đạo thanh quang vụt qua chân trời, kéo theo dư âm sấm điện, mang theo Hàn Lập và nữ tử đang hôn mê bay khuất dần về phương xa.

Lời kết – Phàm Nhân Tu Tiên Tập 165

Chương 664 – Lục Dực Sương Công khép lại bằng một khung cảnh vừa tĩnh lặng, vừa chất chứa nghìn tầng sóng.
Giữa ngân quang lấp lánh của trời đêm, Hàn Lập lặng lẽ bay đi, trên tay là thân thể mềm mại của nữ tu Ngự Linh Tông đang hôn mê bất tỉnh.
Gió thổi qua tà áo, kéo theo hơi lạnh từ phương bắc, nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa lại đang cháy âm ỉ — ngọn lửa của tính toán và nhân tâm.

Một bên là lòng trắc ẩn hiếm hoi dành cho Hạm Vân Chi – nữ tu đã từng đối diện với hắn bằng ánh mắt kinh hoàng mà không oán hận.
Chính chút nhân tính mỏng manh ấy khiến hắn dừng tay, để lại cho nàng một con đường sống giữa tử địa.
Một bên khác lại là tham vọng sâu thẳm: cơ hội ngàn năm có một để lĩnh ngộ đạo khống trùng của Ngự Linh Tông – môn bí pháp có thể thay đổi toàn bộ thế cục tu luyện của hắn.

Trong khoảnh khắc ấy, Hàn Lập không chỉ là một tu sĩ đang phi hành giữa trời, mà là một con người đứng giữa hai lằn ranh: nhân tâm và đạo tâm, lòng từ và mưu toan, con người và tiên đạo.
Cái bóng của hắn hòa vào ngân quang, dần biến mất giữa hư không, để lại phía sau là một chuỗi duyên phận rối như tơ, và những câu hỏi chưa có lời giải.

Từ đây, con đường tu đạo của Hàn Lập sẽ không còn đơn thuần chỉ là tu luyện và sinh tử.
Hắn đã vô tình mở ra một nhánh truyện mới – nơi hai nữ tử của Ngự Linh Tông sẽ trở thành sợi dây nhân quả vắt ngang vận mệnh hắn.
Giữa họ, sẽ có cảm tình, có hiểu lầm, có thù hận, và hơn hết là sự va chạm của đạo tâm cùng lòng người.

Bên ngoài, thế giới tu tiên vẫn đang cuộn trào, các thế lực lớn âm thầm dịch chuyển,
còn bên trong, Hàn Lập lại phải đối diện với chính bản thân –
liệu hắn còn giữ được phần người trong tâm hồn, hay sẽ bị cuốn trọn vào vòng xoáy quyền lực, huyết mạch và tham vọng?

Lục Dực Sương Công không chỉ là tên một chương truyện, mà còn là một ẩn dụ –
ẩn dụ cho những cánh băng lạnh lẽo của số phận,
vừa là cơ duyên, vừa là thử thách mà Hàn Lập buộc phải vượt qua để bước lên con đường cường giả.

Và từ khoảnh khắc này, hành trình của hắn sẽ rẽ sang một hướng khác —
nơi bí pháp cổ trùng, nhân duyên, và mưu toan hòa vào nhau thành một màn sương dày đặc,
dẫn dắt Hàn Lập tiến sâu hơn vào thế giới tu tiên đầy hiểm nguy nhưng cũng tràn ngập cơ duyên.

Lên đầu trang