Phàm Nhân Tu Tiên Tập 168 – HÀN LẬP TIẾN VÀO TRỤY MA CỐC

“Sau khi Giao hoán hội bắt đầu, bầu không khí trong lầu các càng trở nên căng thẳng. Ai cũng chờ đợi xem bảo vật đầu tiên được mang ra là gì — và điều đó đã mở màn cho một loạt giao dịch khiến cả nhóm tu sĩ Nguyên Anh phải chấn động. Chúng ta cùng bước vào Chương 676 – Xích Tinh Chi.”

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 168 – Chương 676: Xích Tinh Chi

Trong hội trường, Thiên Tinh Chân Nhân vừa dứt lời, một tu sĩ mặc cẩm bào lập tức đứng dậy, nở nụ cười lạnh. Hắn tự tiến lên, nói rằng mình không thể chờ đợi thêm, muốn mở màn cho buổi giao hoán.

Giữa ánh nhìn của tất cả mọi người, cẩm bào tu sĩ vỗ nhẹ vào túi trữ vật. Một cái hộp gỗ xanh ngọc liền xuất hiện, quanh thân ẩn hiện hỏa quang và phù văn vàng bạc — trông cực kỳ thần bí. Khi nắp hộp mở ra, một luồng hỏa hồng bốc lên, chiếu sáng cả gian lầu. Bên trong, là một cây linh chi đỏ rực, tỏa ra linh khí nóng bỏng và ánh sáng huyền ảo — chính là Xích Tinh Chi ba ngàn năm tuổi.

Tiếng xôn xao lập tức nổi lên. Nhiều tu sĩ kinh hãi — loại linh chi này chỉ sinh trưởng gần dung nham, cực kỳ hiếm thấy, là linh tài hỏa thuộc tính thượng đẳng, dùng để luyện đan hoặc luyện khí đều quý giá vô cùng.

Cẩm bào tu sĩ lên tiếng:
“Gốc Xích Tinh Chi này, ta ra giá mười vạn linh thạch, hoặc có thể đổi lấy tài liệu luyện khí, luyện đan tương đương.”

Cả gian lầu im lặng. Mười vạn linh thạch là con số không nhỏ, nhưng với linh chi này thì lại quá hời. Ai cũng thèm muốn, nhưng không ai lập tức ra giá, vì tài liệu hỏa thuộc tính cùng đẳng cấp quá khó tìm.

Hàn Lập ngồi trầm mặc, trong lòng chấn động. Giá ấy không cao — ngược lại còn khiến hắn động tâm. Sau một hồi suy tính, hắn quyết định thử vận may. Hàn Lập truyền âm đến cẩm bào tu sĩ:
“Đạo hữu, nếu là Yêu đan thổ thuộc tính, ngươi có hứng thú chăng?”

Nghe đến hai chữ Yêu đan, ánh mắt cẩm bào tu sĩ sáng lên. Hắn hỏi lại:
“Thất cấp Yêu đan, hoặc hai khỏa lục cấp — có thể.”

Hàn Lập không nói gì thêm, lập tức đứng dậy, lấy ra một hộp ngọc, ném qua. Khi hộp mở ra, linh khí tỏa mạnh — đúng là thất cấp Yêu đan thật sự.

Cẩm bào tu sĩ vừa xem xong đã mừng rỡ, lập tức gật đầu:
“Giao dịch hoàn thành!”

Hai bên đổi vật, Xích Tinh Chi rơi vào tay Hàn Lập. Cả gian lầu xôn xao, ánh mắt nhiều người lập tức tập trung về phía hắn — kẻ tu vi còn trẻ mà lại có thể mang ra bảo vật quý hiếm như thất cấp yêu đan.

Dù vậy, Hàn Lập vẫn điềm nhiên như không. Với thực lực hiện tại, hắn không e dè trước những ánh nhìn dò xét kia.

Ngay sau đó, Thiên Tinh Chân Nhân tiếp tục buổi giao hoán, mời vị nữ tu áo xanh đứng lên. Nàng mỉm cười ôn nhu, đưa ra một Khốn Tiên Hoàn – pháp bảo công thủ kiêm toàn, do chính tay nàng luyện chế. Khi kích hoạt, tinh hoàn bay lên, biến lớn thành một vòng sáng bạc, xoay chuyển quanh thân, tỏa linh khí mạnh mẽ — mở màn cho lượt trao đổi thứ hai, hứa hẹn còn nhiều bất ngờ hơn nữa.

“Phàm Nhân Tu Tiên Tập 168 Chương 676 – Xích Tinh Chi là khởi đầu thực sự cho Giao hoán hội giữa các tu sĩ Nguyên Anh. Đây không chỉ là nơi trao đổi bảo vật, mà còn là cuộc đấu ngầm về thực lực, về tâm cơ và tầm nhìn.
Với việc đổi lấy được Xích Tinh Chi, Hàn Lập đã bước thêm một bước quan trọng trên con đường tăng tiến tu vi — nhưng đồng thời, cũng khiến hắn lọt vào tầm chú ý của nhiều kẻ không dễ đối phó…”

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 168 – Chương 677: Trụy Ma Cốc

“Sau khi Hàn Lập vừa hoàn tất thương vụ lớn ở hội trao đổi, không khí trong đại sảnh vẫn tiếp tục sôi nổi. Từng món bảo vật quý hiếm lần lượt được mang ra, khiến người nghe cũng có cảm giác như đang lạc vào một thế giới tràn ngập linh quang, đan dược và bí bảo cổ xưa. Hôm nay, chúng ta cùng bước vào Chương 677 – Trụy Ma Cốc, nơi những bí ẩn và manh mối quan trọng bắt đầu hé lộ.”

Sau khi cẩm bào tu sĩ đổi được Xích Tinh Chi ở chương trước, đến lượt một nữ tu áo xanh nhạt bước lên, đem ra pháp bảo Khốn Tiên Hoàn – một pháp khí chưa nhận chủ, có thể vừa công vừa thủ, cực kỳ hữu dụng. Nữ tu mong đổi được một lọ đan dược giúp tăng tiến tu vi Nguyên Anh Kỳ. Ngay sau đó, nàng nhanh chóng đạt được thỏa thuận, chứng tỏ giá trị của món pháp bảo này không hề nhỏ.

Cuộc trao đổi tiếp tục diễn ra giữa các tu sĩ Nguyên Anh. Từng người một lần lượt đem ra tài liệu luyện khí, linh thảo, hoặc pháp bảo hiếm có — tất cả đều là những vật mà tu sĩ Kết Đan bình thường không bao giờ có thể chạm tới. Không ít món được đổi thành công, nhưng cũng có những người ra về tay trắng, bởi không tìm được thứ tương xứng.

Đến lượt Hỏa Long Đồng TửLữ Lạc. Hỏa Long đưa ra tam sắc kỳ hoa, một linh thảo luyện đan cực quý, nhưng đáng tiếc không ai có vật hắn cần — Độc Phù Mộc. Còn Lữ Lạc thì may mắn hơn, dùng một lọ linh thảo trấp dịch đổi được một thanh tiểu kiếm hỏa hồng chưa nhận chủ.

Khi hội trường bắt đầu lắng xuống, Hàn Lập mới đứng dậy.
Hắn mang ra hai yêu đan cấp sáu thủy – hỏa thuộc tính, cùng hai linh thảo ngàn năm, mong đổi được Canh tinh — một loại tài liệu bí ẩn hiếm thấy. Nếu không có vật, chỉ cần ai có tin tức về nơi tồn tại của Canh tinh, hắn cũng sẵn sàng trao đổi.

Thế nhưng, lời Hàn Lập vừa dứt, cả hội trường rơi vào im lặng.
Không ai lên tiếng, không ai truyền âm. Mọi người chỉ nhìn nhau bằng ánh mắt quái dị. Bởi Canh tinh chính là vật cực hiếm, chỉ nghe danh chứ chưa mấy ai từng thấy.

Trong số những nơi được đồn đại từng xuất hiện Canh tinh, đáng sợ nhất chính là Trụy Ma Cốc — vùng đất tử địa nổi tiếng bậc nhất Thiên Nam.
Tương truyền, nơi đó từng là chiến trường của các thượng cổ ma tu, nơi thần thông bậc cao đã xé rách không gian, khiến kết giới lẫn linh khí đều rối loạn. Từ đó, sát khí ngưng tụ suốt vạn năm, khiến Trụy Ma Cốc trở thành “đệ nhất hung địa” mà không ai dám bước vào.
Người từng thử, đều vĩnh viễn không quay lại.

Hàn Lập hiểu rằng thứ hắn tìm không dễ có được, nhưng lại kịp phát hiện ra ánh mắt Thiên Tinh Chân Nhân thoáng qua một tia chần chờ.
Từ đó, hắn âm thầm suy đoán — có lẽ vị đạo sĩ này biết điều gì đó về Canh tinh, nhưng tạm thời chưa muốn tiết lộ.

Hàn Lập không vội, bởi hắn tin chỉ cần có manh mối, hắn sẽ tìm ra cách khai thác thông tin vào lúc thích hợp.

Cuộc trao đổi kéo dài đến nửa ngày, cuối cùng kết thúc.
Lúc này, Thiên Tinh Chân Nhân đứng dậy, tuyên bố hội chợ lần này rất thành công, và còn tiết lộ có thể sẽ tổ chức một buổi khác quy mô lớn hơn trong tương lai.

Nhưng trước khi kết thúc, Thiên Tinh lại lấy ra bảy tám con khôi lỗi thú, lớn nhỏ khác nhau — có thanh mãng, có hồng ngưu, đều tỏa ra linh khí cực mạnh.
Cảnh tượng ấy khiến toàn bộ tu sĩ kinh hãi, đặc biệt là Hàn Lập — bởi những khôi lỗi này có cấp độ tương đương Kết Đan Sơ Kỳ, mà cấu tạo lại khác hẳn loại khôi lỗi trong bí tịch mà hắn từng học.
Điều này khiến hắn bắt đầu nghi ngờ thân phận thật sự của Thiên Tinh Chân Nhân — liệu có phải người cùng môn với hắn, hay là một loại Khôi Lỗi Thuật hoàn toàn khác?

Không khí trong đại sảnh trở nên căng thẳng, xen lẫn hiếu kỳ và dè chừng — khi những bí mật về nguồn gốc của Thiên Tinh Chân Nhân và mối liên hệ với Trụy Ma Cốc đang dần hé lộ…

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 168 – Chương 677 đánh dấu một bước chuyển quan trọng — Trụy Ma Cốc chính thức được nhắc đến, như một lời tiên báo cho hành trình nguy hiểm sắp tới của Hàn Lập.
Bên cạnh đó, sự xuất hiện của khôi lỗi thú từ tay Thiên Tinh Chân Nhân cũng mở ra một ẩn số mới, gợi ý rằng người này không hề đơn giản như vẻ ngoài đạo mạo.

Cuộc trao đổi tưởng chừng chỉ là nơi đổi vật lấy vật, nhưng ẩn sâu trong đó là manh mối của định mệnh, và khởi đầu cho hành trình mới của Hàn Lập — nơi hắn sẽ phải đối mặt với vực sâu chết chóc mang tên Trụy Ma Cốc.

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 168 – Chương 678: Hồn thạch

“Sau khi hội trao đổi tại Tinh Long Các đạt đến cao trào, Thiên Tinh Chân Nhân bất ngờ mang ra một loạt khôi lỗi thú cổ xưa, khiến toàn bộ tu sĩ đều kinh ngạc. Nhưng điều khiến mọi người chú ý hơn cả… là thứ mà lão muốn đổi lấy: một loại vật liệu cực kỳ bí ẩn mang tên Hồn Thạch. Hôm nay, chúng ta cùng bước vào Chương 678 – Hồn thạch, để xem thứ bảo vật kỳ lạ này ẩn chứa bí mật gì, và vì sao Hàn Lập lại đột ngột biến sắc khi nhìn thấy nó.”

Khi Thiên Tinh Chân Nhân đưa ra hàng loạt khôi lỗi thú — mỗi con đều tỏa ra linh khí mạnh mẽ, có thể so sánh với tu sĩ Kết Đan — cả đại sảnh lập tức sôi sục. Một tu sĩ lớn tuổi lập tức ngỏ ý muốn đổi, chỉ để lấy vài con về cho đệ tử hộ thân.

Thế nhưng Thiên Tinh Chân Nhân lại thản nhiên đáp: ông chỉ muốn đổi lấy Hồn Thạch — một loại tinh thạch thượng cổ cực kỳ hiếm thấy.
Cả hội trường sững sờ, không ai biết đó là vật gì.

Lúc ấy, lão đạo rút ra một viên tinh thạch màu xanh ngọc, cỡ ngón tay cái, đưa lên cho mọi người xem. Bên ngoài trông có vẻ giống tinh thạch mộc thuộc tính, nhưng khi quét thần thức vào, mọi người đều cảm thấy một luồng khí âm hàn, lạnh buốt và kỳ dị — hoàn toàn khác linh khí bình thường.

Một tu sĩ ma đạo cảm nhận được mùi vị quen thuộc liền lên tiếng:
“Khí tức này… giống âm hồn lực, nhưng lại tinh thuần hơn rất nhiều.”
Thiên Tinh Chân Nhân mỉm cười, nói rằng bản thân cũng không rõ cấu tạo, chỉ biết đây là vật cực kỳ đặc biệt, tuyệt đối không phải tà khí.

Khi ấy, Hàn Lập nhìn thấy viên Hồn Thạch, trong lòng lập tức chấn động.
Hắn nhận ra nó — thứ này chính là Âm Minh Thú Tinh, vật mà hắn từng thu được trong Âm Minh giới. Có lẽ trong thời thượng cổ, nó được gọi bằng cái tên khác — Hồn Thạch.

Liên tưởng lại việc những khôi lỗi trong Hư Thiên Điện từng ngậm vật tương tự, Hàn Lập thầm hiểu: Thiên Tinh Chân Nhân đang truy tìm thứ này vì một mục đích sâu xa, có thể liên quan đến việc khống chế khôi lỗi cổ.

Một lúc sau, chỉ có một tu sĩ trong hội lấy ra được một viên Hồn Thạch nhỏ để đổi. Thiên Tinh Chân Nhân tỏ vẻ thất vọng, định thu hồi khôi lỗi thì Hàn Lập bất ngờ đứng dậy.

Hắn bình thản rút ra một khối Hồn Thạch to cỡ quả trứng gà, tỏa ra khí âm hàn đậm đặc, khiến cả hội trường đều chú ý. Thiên Tinh Chân Nhân thoáng sững người rồi mừng rỡ, lập tức đồng ý cho Hàn Lập đổi hai con khôi lỗi.

Nhưng Hàn Lập chỉ mỉm cười, nói chậm rãi:
“Ta muốn đổi… toàn bộ sáu con.”

Cả đại sảnh xôn xao. Thiên Tinh Chân Nhân thoạt đầu bất mãn, cho rằng Hàn Lập quá tham, nhưng sau khi nhìn kỹ viên Hồn Thạch, ánh mắt lão chợt biến đổi — dường như nhận ra thứ hắn cần nằm ngay trước mắt. Cuối cùng, lão gật đầu đồng ý.

Hàn Lập bình tĩnh thu sáu khôi lỗi vào tay áo, trong khi Thiên Tinh Chân Nhân vẫn nhìn hắn với ánh mắt đầy nghi hoặc và kinh ngạc.
Cả hai đều hiểu — mỗi người đã nhận ra điều gì đó ở đối phương.

Sau khi hội chấm dứt, ba người Hàn Lập, Lữ Lạc và Hỏa Long Đồng Tử rời khỏi Tinh Long Các.
Trên đường đi, Hỏa Long Đồng Tử tách nhóm, để lại hai người trò chuyện. Lữ Lạc tiết lộ rằng Hỏa Long vốn từng ăn nhầm một loại dị thảo nên thân thể mãi không lớn, nhưng tính cách lại ngay thẳng, đáng tin cậy — là người duy nhất trong Cổ Kiếm Môn thân thiết với Lạc Vân Tông.

Hàn Lập nghe vậy liền suy nghĩ: rõ ràng quan hệ giữa hai tông phái này không mấy tốt đẹp.

Sau khi chia tay, Hàn Lập đi dạo một mình khắp phường thị phía tây của Thành Điền Thiên.
Hắn tìm kiếm những tài liệu chế phù đặc biệt, nhằm chuẩn bị luyện ra loại phù lục cao cấp — đặc biệt là Hàng Linh Phù, một loại phù ẩn chứa uy lực cực mạnh, có thể cứu mạng trong thời khắc nguy hiểm.

Tuy nhiên, việc luyện chế phù này đòi hỏi công phu vô cùng tinh vi, cần giấy phù, mực, và đặc biệt là bút chế phù thượng phẩm.
Hàn Lập lượn qua nhiều cửa hàng, thấy không ít bút chế phù đỉnh cấp, nhưng vẫn lắc đầu — bởi thứ hắn cần phải vượt xa các loại bình thường, đủ để luyện ra phù ngũ hành cao cấp.

Hắn hiểu rõ, chế phù sư chân chính có tu vi cao là cực kỳ hiếm.
Đa phần chỉ ở Trúc Cơ Kỳ, rất ít người Kết Đan, và gần như không ai đạt đến Nguyên Anh. Vì vậy, phù lục cao cấp trong giới tu tiên hiếm hơn cả pháp khí đỉnh cấp.

Đó cũng là lý do vì sao Hàn Lập luôn âm thầm chuẩn bị trước — bởi hắn biết, con đường sau này sẽ ngày càng nguy hiểm, và chỉ có tự mình làm chủ mọi thứ, mới có thể sinh tồn trong thế giới tu tiên khắc nghiệt này.

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 168 – Chương 678 hé lộ một bí mật lớn — Hồn Thạch thực chất chính là Âm Minh Thú Tinh, vật mà Hàn Lập từng nắm giữ, nay lại trở thành chìa khóa cho những khôi lỗi cổ xưa.
Sự trao đổi giữa Hàn Lập và Thiên Tinh Chân Nhân không chỉ là buôn bán đơn thuần, mà là cuộc thăm dò trí tuệ giữa hai kẻ đều có bí mật riêng.

Qua đó, ta thấy Hàn Lập ngày càng thận trọng và sâu sắc hơn, luôn chuẩn bị cho những bước đi xa hơn trên con đường tu tiên.
Và trong hành trình tìm kiếm tài liệu chế phù sắp tới, những cơ duyên và hiểm nguy mới đang chờ đón hắn phía trước.

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 168 – Chương 679: Tàn phù

Bước vào Chương 679 – Tàn phù của Phàm Nhân Tu Tiên. Ở chương này, Hàn Lập tiếp tục hành trình nghiên cứu và tìm hiểu pháp thuật cao cấp, đồng thời vô tình chứng kiến một cuộc tranh chấp nhỏ — nhưng lại mở ra một mối duyên cũ bất ngờ.
Sau khi tiến vào Nguyên Anh kỳ, Hàn Lập nhận ra rằng hầu hết tu sĩ đều bỏ qua việc tu luyện ngũ hành pháp thuật, bởi uy lực của pháp bảo vượt trội hơn hẳn. Tuy nhiên, hắn cũng hiểu rằng — một số pháp thuật ngũ hành nếu đạt đến trình độ thâm sâu, thậm chí có thể khiến cả tu sĩ Nguyên Anh cũng không dám đối đầu.

Dù vậy, việc thi triển những loại pháp thuật này lại vô cùng phiền toái và tốn thời gian, nên phần lớn tu sĩ đều chọn cách dựa vào pháp bảo. Riêng Hàn Lập, với tính cách cẩn trọng và ham học, vẫn âm thầm nghiên cứu chúng, đồng thời thử phối hợp phù lục cao cấp để tăng sức chiến đấu. Hắn hiểu rằng, nếu có thể thi triển hàng loạt phù lục mạnh mẽ cùng lúc, uy lực của nó đủ để khiến ngay cả cao thủ Nguyên Anh phải tránh xa — nhưng cái giá phải trả là vô cùng đắt đỏ, tiêu tốn hàng vạn linh thạch cho mỗi đợt tấn công.

Trên đường dạo quanh các cửa hàng ở Điền Thiên Thành để tìm mua bút chế phù đỉnh cấp, Hàn Lập nhận ra món hàng này cực kỳ hiếm, chỉ các điếm lớn mới có. Khi đang định quay về, hắn nghe thấy tiếng ồn ào gần đó — dường như là một cuộc tranh chấp giữa các tu sĩ.

Ban đầu Hàn Lập không định xen vào, nhưng khi nghe giọng nói quen thuộc của một đệ tử Lạc Vân Tông — Tôn Hỏa, hắn liền dừng lại. Tôn Hỏa, người từng gặp Hàn Lập trong Thí Kiếm Đại Hội, đang cãi vã với chủ một tiệm tạp hóa. Cửa hàng cáo buộc Tôn Hỏa làm hư một tấm phù lục, đòi bồi thường đến ba trăm linh thạch, trong khi hắn chỉ có hơn một trăm. Tôn Hỏa đành cầm ra vài phù lục khác để đổi, nhưng khi chủ quán định nhận, hắn lại phát hiện trong đống đó có một tàn phù màu vàng bị hư hại — và phản ứng của hắn khiến mọi người chú ý.

Ngay lúc căng thẳng, Hàn Lập xuất hiện. Chỉ một câu nói lạnh nhạt của hắn, kèm theo linh áp khủng bố từ tu vi Nguyên Anh, lập tức khiến không khí đông cứng lại. Tất cả tu sĩ xung quanh kinh hãi, còn hai tu sĩ Kết Đan gần đó thì thất thanh kêu lên — “Tu sĩ Nguyên Anh kỳ!”

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 168 – Chương 679 không chỉ cho thấy Hàn Lập đã đạt đến trình độ thâm sâu trong tu đạo, mà còn mở ra một bước ngoặt quan trọng: sự xuất hiện của tàn phù màu vàng — một vật tưởng chừng vô dụng, nhưng lại ẩn chứa bí ẩn lớn phía sau. Bên cạnh đó, việc Hàn Lập đứng ra bảo vệ Tôn Hỏa cũng cho thấy tính cách điềm tĩnh, nghĩa khí và khí thế uy nghiêm của một cao nhân Nguyên Anh chân chính.

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 168 – Chương 680: Thệ ngôn dữ tuyển trạch

Sau những biến cố trong chương trước, Hàn Lập đã vô tình gặp lại một người quen cũ của Lạc Vân Tông – Tôn Hỏa. Trong chương này, chúng ta sẽ cùng nghe tiếp câu chuyện đầy duyên phận và ẩn chứa một bí mật cổ xưa – Chương 680: Thệ ngôn dữ tuyển trạch.”

Sau khi khiến cả con phố Điền Thiên chấn động vì linh áp khủng khiếp, Hàn Lập nhanh chóng thu hồi khí tức của mình, để lại ba kẻ gây chuyện trong hoảng sợ tột độ. Khi ấy, Tôn Hỏa – đệ tử của Lạc Vân Tông – nhận ra người vừa ra tay chính là Hàn sư tổ, lập tức cúi đầu hành lễ, tỏ rõ sự cung kính.

Hàn Lập không để tâm đến đám tu sĩ kia, chỉ nhìn vào tàn phù trong tay Tôn Hỏa – một nửa tấm phù lục kỳ lạ, dường như có liên hệ đến ông. Đúng lúc ấy, ánh sáng bạc từ xa bay đến – là chấp pháp sử của Cửu Quốc Minh, người phụ trách trật tự trong thành. Lão chấp pháp này dù biết Hàn Lập là tu sĩ Nguyên Anh vẫn phải đến tra xét, nhưng Hàn Lập chỉ nhẹ nhàng đáp rằng mình “nghe thấy vài lời xúc phạm Lạc Vân Tông nên đến hỏi cho rõ”.
Nghe vậy, chấp pháp sử lập tức hiểu ý, nhanh chóng buộc ba kẻ gây chuyện quỳ xuống nhận tội, hứa sẽ xử phạt nghiêm.

Sau đó, Hàn Lập chỉ lạnh lùng nói:
“Việc này ta không có thời gian quản. Tôn Hỏa, theo ta đi.”
Vừa dứt lời, hai người đã hóa thành luồng sáng vàng, biến mất ngay giữa phố trong sự kinh ngạc của đám tu sĩ xung quanh.

Tại một căn thạch ốc vắng lặng, Hàn Lập bảo Tôn Hỏa lấy nửa tàn phù ra. Khi hai nửa phù lục được ghép lại, chúng ăn khớp hoàn toàn, chứng minh mối liên hệ sâu xa giữa hai người. Hàn Lập xác nhận: Tôn Hỏa chính là hậu nhân của Tôn Nhị Cẩu – người từng lập thệ nhận Hàn Lập làm chủ nhân nhiều đời về trước.

Sau khi xác nhận, Hàn Lập không lập tức ép buộc mà đưa ra hai lựa chọn cho Tôn Hỏa:

  1. Nhận lấy một phần thưởng quý giá như đan dược hay pháp khí, rồi từ nay không còn liên hệ gì với Hàn Lập.
  2. Tiếp tục kế thừa lời thề của tổ tiên, nguyện làm thuộc hạ của Hàn Lập, nhưng phải chịu cấm chế để đảm bảo trung thành. Đổi lại, Hàn Lập sẽ đích thân chỉ điểm tu luyện, hỗ trợ đan dược, và thậm chí giúp Tôn Hỏa có hy vọng kết đan.

Tôn Hỏa lặng người, trong lòng dao động dữ dội. Nhưng Hàn Lập lại mỉm cười, khoan dung nói:
“Không cần vội. Sau khi hội giao dịch kết thúc, hãy về tông môn rồi cho ta câu trả lời cuối cùng.”

Nói rồi, ông rời đi trong ánh hào quang vàng rực, để lại Tôn Hỏa một mình suy nghĩ rất lâu giữa căn phòng tĩnh mịch, trước khi khẽ thở dài rời đi.

“Phàm Nhân Tu Tiên Tập 168 – Chương 680 khép lại với một bước ngoặt quan trọng trong mạch truyện. Lần đầu tiên, Hàn Lập chính thức nối lại sợi dây nhân quả từ quá khứ – lời thề giữa ông và dòng họ Tôn Nhị Cẩu. Câu chuyện không chỉ hé lộ phần gốc gác của Tôn Hỏa, mà còn cho thấy Hàn Lập đã bước lên một tầm cao mới – điềm tĩnh, uy nghiêm và đầy quyền lực.
Một chương nhẹ nhàng nhưng mang ý nghĩa sâu xa, mở ra mối quan hệ mới sẽ còn ảnh hưởng lâu dài trong hành trình tu tiên của Hàn Lập.”

Lên đầu trang