Phàm Nhân Tu Tiên Tập 169 – HÀN LẬP ĐẶT CHÂN HOANG ĐỊA HUNG HIỂM

“Xin chào các đạo hữu, hôm nay chúng ta cùng bước vào Chương 681 – Hồn thạch và Thượng Cổ Khôi Lỗi thuật trong Phàm Nhân Tu Tiên. Ở chương này, Hàn Lập tiếp tục cho thấy sự trầm ổn và sâu sắc của một cao thủ Nguyên Anh khi vừa khéo léo xử lý chuyện tình cảm, vừa thăm dò được một bí mật động trời về thuật khôi lỗi thời Thượng Cổ…”

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 169 – Chương 681 – Hồn thạch và Thượng Cổ Khôi Lỗi thuật

Khi Hàn Lập bước vào lầu các, hắn thấy Mộ Phái Linh đã ngồi chờ sẵn. Nữ tu này vội đứng dậy hành lễ, nhưng Hàn Lập chỉ khoát tay nói nhẹ:
“Sau này nếu ta không có ở đây thì không cần chờ. Còn nếu gặp nguy hiểm, hãy dùng linh lực rót vào ngọc bội này, ta sẽ cảm ứng được và đến ngay.”

Nói rồi, hắn đưa cho nàng một đôi ngọc bội bích lam tương tâm – không chỉ có thể bảo hộ mà còn kết nối tâm linh trong phạm vi ngàn dặm. Mộ Phái Linh cảm động, má ửng hồng, cúi đầu cảm tạ rồi nhẹ nhàng đeo ngọc bội vào thắt lưng.

Sau khi sắp xếp chỗ nghỉ cho nàng, Hàn Lập lên lầu, nhắm mắt dưỡng thần. Vài canh giờ sau, khi đêm xuống, hắn mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ và thì thầm:
“Đã đến lúc phải đi bái phỏng người nọ một chuyến.”

Không gây một tiếng động, Hàn Lập rời khỏi khách điếm, hướng về Tinh Long Các – nơi hẹn gặp Thiên Tinh Chân Nhân.

Bước vào trong, ánh sáng rực lên. Lão đạo Thiên Tinh mỉm cười chào:
“Không ngờ Hàn đạo hữu quả nhiên đúng hẹn, bần đạo đã đợi sẵn từ lâu.”

Hàn Lập cũng mỉm cười đáp lại, đóng cửa bằng một luồng pháp lực nhẹ nhàng – một hành động khiến đối phương càng thêm dè chừng.

Thiên Tinh Chân Nhân mở lời:
“Đạo hữu từng nói có hồn thạch trong tay. Lời ấy là thật chứ?”

Hàn Lập không nói, chỉ vung tay – một viên hồn thạch tỏa ra âm khí xanh lục xuất hiện trên bàn. Ánh sáng u ám lan ra, khiến Thiên Tinh Chân Nhân không khỏi động tâm.

“Đạo hữu thật hào phóng! Loại hồn thạch thế này cực kỳ hiếm. Đạo hữu có bao nhiêu, bần đạo đều muốn đổi hết.”

Hàn Lập khẽ cười:
“Đừng vội. Trước tiên ta có vài câu hỏi cần xác nhận. Nếu chân nhân trả lời vừa lòng, hồn thạch này sẽ thuộc về đạo hữu.”

Thiên Tinh gật đầu đồng ý. Hàn Lập liền hỏi về Canh tinh, một loại vật liệu quý hiếm hắn đang tìm. Lão đạo đáp rằng vài ngày tới có thể sẽ có một khối Canh tinh xuất hiện trong hội đấu giá, nhưng chủ nhân của nó – một tu sĩ Nguyên Anh của Cửu Quốc Minh – chưa chắc chịu đem bán.

Nghe vậy, Hàn Lập trầm ngâm. Hắn hiểu giá trị của vật ấy quá lớn, e rằng dù có đấu giá, hắn cũng khó mà giành được. Tuy nhiên, hắn vẫn hỏi thêm:
“Nếu được, mong chân nhân chỉ giúp ta người giữ khối Canh tinh ấy.”

Thiên Tinh Chân Nhân mỉm cười:
“Là một tu sĩ Nguyên Anh, ở phía tây Điền Thiên Thành. Đạo hữu chỉ cần tìm kỹ là gặp.”

Sau khi cảm tạ, Hàn Lập chuyển sang chủ đề khác – Hồn Thạch và Khôi Lỗi. Hắn đi thẳng vào vấn đề:
“Không dối chân nhân, ta từng tìm thấy hài cốt một khôi lỗi thú thời Thượng Cổ, trong đó có vài viên hồn thạch tương tự. Nếu ta đoán không lầm, đây chính là vật liệu cốt lõi để luyện chế khôi lỗi cổ. Mà đạo hữu đang thu thập Hồn Thạch – có phải đã nắm trong tay thuật luyện chế ấy rồi chăng?”

Lời nói này khiến không khí trong phòng chùng xuống. Thiên Tinh Chân Nhân im lặng, ánh mắt lạnh như băng, rõ ràng đang cân nhắc xem có nên nói thật hay không.

Thấy vậy, Hàn Lập lấy ra hai viên Hồn Thạch lớn hơn – ánh sáng xanh quỷ dị tràn ngập căn phòng. Lão đạo thoáng rùng mình, hít sâu một hơi:
“Hồn thạch lớn thế này… đạo hữu lấy ở đâu ra vậy?”

Hàn Lập chỉ mỉm cười, không trả lời.

Thiên Tinh Chân Nhân cuối cùng nhún vai, nói nhỏ:
“Được thôi. Bần đạo có thể chia sẻ một phần, nhưng đạo hữu cũng phải nói cho ta biết làm sao có được số hồn thạch này.”

Hàn Lập gật đầu:
“Không khó. Chúng nằm trong cơ thể một loại Âm minh yêu thú, mà ta tình cờ phát hiện trong một phế tích cổ. Khi ấy, ta còn không biết nó chính là Hồn Thạch quý hiếm thời Thượng Cổ.”

Nghe đến đây, Thiên Tinh Chân Nhân kinh ngạc:
“Âm minh yêu thú ư? Loại này ta chưa từng nghe qua… Quả nhiên đạo hữu cơ duyên bất phàm.”

Cuộc đối thoại kết thúc trong không khí thăm dò và cảnh giác. Hàn Lập đã đạt được điều mình muốn – biết thêm về Thượng Cổ Khôi Lỗi Thuật, đồng thời khơi dậy sự tò mò sâu sắc trong lòng Thiên Tinh Chân Nhân.

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 169 – Chương 681 là một đoạn chuyển mạch quan trọng. Nó đánh dấu hai điều:

  • Thứ nhất, mối quan hệ giữa Hàn Lập và Mộ Phái Linh bắt đầu trở nên gần gũi, ẩn chứa tình cảm tinh tế giữa hai người.
  • Thứ hai, Hàn Lập đã chạm đến một bí mật lớn của thời Thượng Cổ – thuật luyện chế Khôi Lỗi, một loại pháp thuật thất truyền có thể tạo ra những sinh vật nửa người nửa máy, mạnh mẽ gần như Linh Bảo.

Cuộc gặp gỡ giữa Hàn Lập và Thiên Tinh Chân Nhân không chỉ là giao dịch hồn thạch, mà còn là cuộc đấu trí thầm lặng giữa hai cao thủ, mỗi người đều giấu trong lòng những toan tính riêng.

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 169 – Chương 682: Gặp lại Nam Lũng

Trong chương trước, Hàn Lập đã dùng sự bình tĩnh và trí tuệ của mình để đạt được lợi thế trong cuộc thương lượng với Thiên Tinh Chân Nhân. Ở chương này – Chương 682: Gặp lại Nam Lũng, chúng ta sẽ theo chân Hàn Lập trong một cuộc trao đổi đầy toan tính, và chứng kiến sự trở lại của một nhân vật quen thuộc – Nam Lũng Hầu.”

Sau khi nghe Hàn Lập nhắc đến giao dịch, vẻ mặt của Thiên Tinh Chân Nhân thoáng thay đổi, nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh. Ông ta cười lạnh, nói rằng Hàn Lập đang muốn dùng thủ đoạn để áp chế mình.
Nhưng Hàn Lập chỉ mỉm cười, giọng điềm tĩnh:
“Áp chế? Không dám. Ta đã đưa cho đạo hữu một viên Hồn Thạch quý hiếm, còn chưa lấy của đạo hữu thứ gì. Nếu thấy không công bằng, coi như chưa có câu hỏi thứ hai, Hồn Thạch ta cũng không lấy lại.”

Cách nói nhẹ nhàng nhưng sắc bén ấy khiến Thiên Tinh Chân Nhân thoáng sững người, không biết nên phản ứng thế nào. Hàn Lập vẫn bình thản chờ đợi, khiến lão đạo càng thêm lúng túng.

Sau một hồi suy nghĩ, Thiên Tinh Chân Nhân nói:
“Ngươi muốn Khôi Lỗi Thuật, ta có thể cho. Nhưng còn chuyện Âm Minh yêu thú, ta làm sao biết ngươi nói thật hay giả?”
Hàn Lập chậm rãi đáp, giọng trầm tĩnh:
“Cho dù ngươi biết chỗ có Âm Minh thú, e rằng cũng chẳng thể đi tới. Nơi ấy hung hiểm vạn phần, ta chỉ may mắn còn sống sót trở về. Nhưng dù ngươi không tin, viên Hồn Thạch đó là thật. Có được nó, ngươi đã không lỗ rồi.”

Nghe đến đây, Thiên Tinh Chân Nhân bắt đầu dao động. Lão cân nhắc rồi hỏi lại:
“Nếu thật vậy, ngươi có bao nhiêu Hồn Thạch để đổi lấy Khôi Lỗi Thuật?”
Hàn Lập mỉm cười đáp:
“Cũng còn tùy. Ta phải xem thuật của đạo hữu đáng giá tới mức nào. Nếu chỉ là loại Khôi Lỗi tầm thường thì khỏi cần.”

Lão đạo nghe vậy liền bật cười, nói đầy ẩn ý:
“Vậy nếu là loại Khôi Lỗi mạnh mẽ, đánh được cả tu sĩ Nguyên Anh, thì ngươi định đổi bao nhiêu?”
“Ha ha… Nếu thật là như vậy, ta sẵn sàng bỏ ra hai, ba chục khối Hồn Thạch.” – Hàn Lập đáp dứt khoát.

Thiên Tinh Chân Nhân thấy thế liền lấy ra một ngọc giản màu trắng, nói rằng đây là bản ghi chép thuật luyện chế Khôi Lỗi thượng cổ, không phải hàng sao chép. Hàn Lập thận trọng nhận lấy, dùng thần thức quét qua – và sắc mặt ông liên tục thay đổi.

Trong ngọc giản, quả thật có ghi lại phương pháp luyện chế ra những con Khôi Lỗi có sức mạnh tương đương tu sĩ Nguyên Anh Trung Kỳ. Nhưng yêu cầu vật liệu thì… gần như không tưởng: vạn năm thiết mộc, các loại khoáng vật cực hiếm, thậm chí nhiều thứ Hàn Lập chưa từng nghe qua.

Hàn Lập tức giận nói:
“Cái này sao có thể luyện được? Ngươi đưa ta thứ vô dụng này là có ý gì?”
Thiên Tinh Chân Nhân chỉ cười khẩy:
“Hắc hắc, đạo hữu cơ duyên sâu dày, biết đâu lại tìm được hết các vật liệu đó thì sao?”

Biết mình bị chơi khăm, Hàn Lập vẫn giữ được vẻ điềm đạm. Ông vung tay, một đống Hồn Thạch hiện ra.
“Cho ngươi! Lần này ta sơ suất, coi như chịu thiệt. Tạm biệt!”

Hàn Lập xoay người rời đi, dáng vẻ lạnh lùng nhưng trong mắt lóe lên tia sáng khác lạ.
Phía sau, Thiên Tinh Chân Nhân mừng rỡ thu đống Hồn Thạch vào túi, thầm đắc ý vì đã dùng một thuật vô dụng để đổi lấy lợi lớn. Nhưng ông ta không hề biết, ở một góc khuất, Hàn Lập đang mỉm cười đầy ẩn ý – trong tay cầm lại một bản sao ngọc giản vừa xem qua.

“Vạn năm thiết mộc à? Khó với người khác, chứ với ta, chỉ là vấn đề thời gian…” – Hàn Lập thầm nghĩ.

Sau đó, hắn tìm đến đại hội đấu giá trong thành Điền Thiên. Ở đây, vô số trân phẩm được đem ra, trong đó có Canh Tinh – loại khoáng vật cần thiết để luyện Đại Canh Kiếm Trận.

Khi giá đấu lên đến bảy mươi sáu vạn linh thạch, Hàn Lập chỉ có thể ngậm ngùi buông tay. Người thắng là một tu sĩ khoác áo bạc, nhanh chóng rời đi.

Hàn Lập thở dài, rồi dùng thần thức tìm theo dấu. Nhưng khi gặp được người sở hữu khối Canh Tinh, hắn lại thất vọng — đối phương muốn đổi vật liệu truyền thuyết “Hóa Nhất Thần Nê”, thứ mà Hàn Lập không có.

Dù vậy, từ cuộc trò chuyện, Hàn Lập biết được khối Canh Tinh kia không lớn, chỉ đủ luyện bảy tám cây phi kiếm, vẫn chưa đủ cho kiếm trận hoàn chỉnh.

Rời khỏi hội đấu giá, hắn đi dạo quanh các quầy hàng, mua thêm vài vật liệu phụ trợ để phục vụ cho việc luyện chế Khôi Lỗi, rồi nhớ lại lời hẹn với Nam Lũng Hầu.

Tối đó, Hàn Lập đến một căn nhà bằng đá ở góc thành. Cửa vừa gõ liền mở, Nam Lũng Hầu – râu dài, áo bào tím – bước ra tươi cười:
“Hàn đạo hữu! Cuối cùng ngươi cũng tới. Nào, để ta giới thiệu vài vị đồng đạo khác cho ngươi biết mặt!”

“Phàm Nhân Tu Tiên Tập 169 – Chương 682 khép lại với cuộc gặp gỡ đầy ẩn ý giữa Hàn Lập và Nam Lũng Hầu – báo hiệu một sự hợp tác mới đang dần hình thành. Cả chương là màn đối đáp trí tuệ giữa Hàn Lập và Thiên Tinh Chân Nhân, nơi mà sự khôn ngoan và bản lĩnh của Hàn Lập lại một lần nữa được thể hiện rõ nét.
Dù tạm thời chịu thiệt, nhưng sâu bên trong, Hàn Lập đã nắm trong tay chìa khóa của một sức mạnh lớn – Thượng cổ Khôi Lỗi Thuật, thứ có thể thay đổi cục diện trong tương lai.”

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 169 – Chương 683: Mật hội

“Trong chương trước, Hàn Lập được Nam Lũng Hầu mời đến một buổi gặp bí mật. Chương này – Mật hội – hé mở một trong những bước ngoặt quan trọng, khi Hàn Lập vô tình bị cuốn vào cuộc tụ họp của nhiều cao thủ nguyên anh, với những mưu đồ ẩn giấu phía sau.”

Sau khi đến nơi, Hàn Lập nhận ra căn phòng trống rỗng, nhưng thần thức lại phát hiện ra cấm chế ẩn giấu. Nam Lũng Hầu liền hóa giải cấm chế, mở ra một lối đi ngầm dẫn xuống đại sảnh dưới lòng đất — nơi đã có bảy, tám tu sĩ chờ sẵn, đa phần đều là cao thủ Nguyên Anh kỳ.

Ngay khi Hàn Lập xuất hiện, một người lập tức nhận ra hắn — chính là Thiếu chủ Quỷ Linh Môn, kẻ từng truy sát Hàn Lập năm xưa. Cuộc gặp gỡ bất ngờ khiến không khí trong sảnh căng thẳng. Tuy ngoài miệng tỏ ra khách khí, Hàn Lập trong lòng vẫn ghi nhớ mối thù năm đó.

Quỷ Linh Môn chủ Vương Thiên Cổ ra mặt xin lỗi thay cho cháu mình, cố xoa dịu tình hình. Nhưng những lời ca ngợi của ông ta vô tình khiến Hàn Lập bị để ý, vì ai cũng nhận ra tốc độ tu luyện kinh người của hắn — từ Trúc Cơ đến Nguyên Anh chỉ trong hơn hai trăm năm, vượt xa thường nhân. Điều đó khiến các tu sĩ khác trong mật hội bắt đầu cảnh giác.

Giữa lúc bầu không khí nặng nề, Nam Lũng Hầu lên tiếng ổn định lại tình hình, tiết lộ lý do thật sự của cuộc tập hợp này:
hắn muốn mời mọi người cùng đi Mạc Lan thảo nguyên, nơi dường như ẩn chứa một bí mật lớn.

Tin tức ấy khiến cả sảnh rúng động — bởi Mạc Lan thảo nguyên là một vùng đất đầy nguy hiểm, nơi không ít tu sĩ đã bỏ mạng, và cũng là nơi tồn tại nhiều truyền thuyết kỳ dị chưa được giải đáp.

“Phàm Nhân Tu Tiên Tập 169 – Chương 683 là bước mở đầu cho một âm mưu quy mô lớn. Hàn Lập từ một khách mời ngoài ý muốn nay lại đứng giữa vòng xoáy của những tu sĩ Nguyên Anh hùng mạnh, mỗi người đều mang dã tâm riêng. Chuyến đi đến Mạc Lan thảo nguyên sắp tới, chắc chắn sẽ mở ra nhiều ẩn số và nguy hiểm khó lường…”

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 169 – Chương 684: Thương khôn di bảo

“Sau buổi mật hội bí ẩn ở chương trước, Hàn Lập bất ngờ được mời tham dự vào một kế hoạch đầy nguy hiểm. Trong chương này — Thương Khôn Di Bảo, mọi bí ẩn dần hé lộ, khi mục tiêu thật sự của buổi họp được Nam Lũng Hầu tiết lộ: chuyến thám hiểm đến Mạc Lan thảo nguyên.”

“Vừa nghe tới cái tên Mạc Lan thảo nguyên, không khí trong đại sảnh lập tức thay đổi. Ai cũng hiểu — nơi đó là vùng đất nguy hiểm bậc nhất, nơi cư ngụ của những pháp sĩ Mạc Lan cường đại và tàn nhẫn. Tuy nhiên, lý do Nam Lũng Hầu mời họ đến lại khiến tất cả đều phải sững sờ. Ông ta không chỉ muốn đến đó — mà còn muốn tìm động phủ của Thương Khôn Thượng Nhân, một truyền kỳ tán tu từng khiến cả chính đạo và ma đạo Thiên Nam phải khiếp sợ!”

“Nghe đến đây, ai nấy đều chấn động. Thương Khôn — vị cuồng tu năm xưa, người từng một mình đối đầu cả hai giới chính – ma, được cho là đã bị vây công mà chết. Nhưng Nam Lũng Hầu lại khẳng định: ông ta không chết, mà chỉ giả vờ tự bạo rồi trốn thoát, sau đó mới thật sự toạ hoá ở một nơi bí ẩn.”

“Bạch sam lão giả — người đi cùng Nam Lũng Hầu — bổ sung thêm chi tiết khiến mọi người kinh ngạc hơn: nơi toạ hoá cuối cùng của Thương Khôn chính là Mộ Lan thảo nguyên, và trong động phủ ấy ẩn chứa vô số bảo vật vô giá, những pháp bảo thượng cổ từng khuynh đảo cả Thiên Nam.”

“Thế nhưng, hai người họ dù đã tìm thấy vị trí động phủ vẫn không thể bước vào. Cánh cửa ấy được bao phủ bởi một thượng cổ cấm chếThái Diệu Thần Cấm, một trong mười loại cấm trận mạnh nhất thời viễn cổ. Cả hai đã hao tổn không biết bao nhiêu năm tháng, nhưng vẫn không phá nổi.”

“Bởi vậy, lần này Nam Lũng Hầu triệu tập tám tu sĩ có thần thức cường đại, trong đó có Hàn Lập, với mục đích hợp lực phá giải cấm chế này. Dù biết rõ nguy hiểm chực chờ, nhưng phần thưởng lại quá hấp dẫn. Không một ai chịu rời đi.”

“Cuối cùng, Nam Lũng Hầu đưa ra điều kiện: nếu thành công, ông và Bạch sam lão giả sẽ được quyền chọn trước mỗi người một món bảo vật, phần còn lại sẽ chia đều cho những người tham gia. Một lời đề nghị tưởng chừng công bằng — nhưng ẩn chứa vô số mưu toan phía sau.”

“Phàm Nhân Tu Tiên Tập 169 – Chương 684 mở ra bước ngoặt lớn trong hành trình của Hàn Lập — khi hắn bị cuốn vào một âm mưu liên quan đến di vật của vị tán tu cuồng dại nhất Thiên Nam. Những bảo vật, những cấm trận thượng cổ, và những toan tính ngầm giữa các tu sĩ Nguyên Anh Kỳ… tất cả đang dần đan xen, báo hiệu một chuyến mạo hiểm đầy hiểm nguy nhưng cũng đầy cơ hội phía trước.”

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 169 – Chương 685: Hoang địa hung hiểm

“Sau khi mật hội kết thúc, Hàn Lập cùng nhóm tu sĩ Nguyên Anh do Nam Lũng Hầu dẫn đầu chính thức khởi hành đến Mộ Lan thảo nguyên — nơi được cho là có tung tích của động phủ Thương Khôn Thượng Nhân. Chương này, Hoang địa hung hiểm, mở đầu cho hành trình đầy hiểm nguy của họ, khi vừa rời khỏi Điền Thiên thành đã phải đối mặt với thử thách đầu tiên…”

Sau khi thống nhất chia phần bảo vật, không ai trong đoàn phản đối điều kiện của Nam Lũng Hầu và Bạch sam lão giả. Ai nấy đều hiểu rõ, chỉ riêng việc tìm được nơi có thể chứa di vật của Thương Khôn đã là một cơ duyên hiếm có trong đời.

Không đợi hội giao dịch kết thúc, nhóm tu sĩ chỉ nghỉ ngơi chuẩn bị trong hai ngày, rồi cùng nhau phát thệ giữ kín mọi chuyện trước khi khởi hành. Với tâm cơ sâu sắc, Nam Lũng Hầu tỏ ra hoàn toàn tự tin — bởi mọi thông tin về vị trí và cách mở cấm chế đều nằm trong tay hắn.

Về phần Hàn Lập, hắn nhận lời tham gia không chỉ vì tò mò, mà còn vì chính mình đang mắc kẹt trong bình cảnh. Sau khi tiến vào Nguyên Anh kỳ, việc thiếu linh đan phù hợp khiến tu vi chững lại. Hắn hiểu rằng, nếu chỉ khổ tu trong động phủ, có thể phải mất vài trăm năm cũng chưa chắc đột phá được. Do đó, chuyến đi này biết đâu lại mở ra cơ duyên để tiến thêm một bước trên con đường tu luyện.

Không chỉ riêng Hàn Lập, mà cả các tu sĩ khác cũng có chung suy nghĩ. Tất cả đều là những người bị trói trong giới hạn Nguyên Anh sơ kỳ nhiều năm, nên chẳng ai muốn bỏ qua cơ hội tìm được pháp bảo hay đan dược thượng cổ.

Còn về phía Quỷ Linh Môn, Vương Thiên Cổ nhân lúc chuẩn bị cũng dặn dò cháu mình – Vương Thiền và Yến Như Yên – phải cẩn trọng trước Hàn Lập. Dù ông ta xem thường Hàn Lập, nhưng cũng thừa nhận thực lực của hắn không thể khinh thường.

Vài ngày sau, đúng hẹn, đoàn chín người tụ họp ở ngọn núi phía nam Điền Thiên thành. Nam Lũng Hầu trong bộ nho phục màu vàng nhạt, cùng Bạch sam lão giả dẫn đầu, ra lệnh: “Xuất phát.”

Đoàn tu sĩ Nguyên Anh lao vút lên trời, bay về phía nam. Họ phải vượt qua một vùng hoang địa khổng lồ, kéo dài hàng ngàn dặm – nơi từ lâu đã trở thành chiến trường giữa tu sĩ và pháp sĩ Mạc Lan quốc. Cát bụi phủ kín bầu trời, gió vàng thổi rát mặt, xác của vô số tu sĩ từng bỏ mạng nơi đây bị chôn vùi dưới lớp đất khô cằn.

Từ bao đời nay, vùng hoang địa này vẫn là nơi diễn ra những cuộc chiến sống chết. Có kẻ vì cướp đoạt bảo vật, có người vì đột phá cảnh giới, cũng có kẻ vì tìm cơ duyên mà dấn thân vào đây — và phần lớn đều không quay về.

Nhưng với các cao thủ Nguyên Anh như Hàn Lập, Nam Lũng Hầu hay Vương Thiên Cổ, khu vực này chẳng khác gì một cơn gió nhẹ. Họ bay bình thản, không hề để ý đến những tu sĩ cấp thấp đang ẩn nấp bên dưới.

Thế nhưng, chỉ sau nửa canh giờ phi hành, Bạch sam lão giả đột nhiên dừng lại giữa không trung.

Nam Lũng Hầu cau mày hỏi:
“Vân huynh, có chuyện gì vậy?”

Lão giả khẽ khép mắt, giọng trầm xuống:
“Phía trước có một luồng gió mạnh đang tới… nhưng dường như không phải gió bình thường.”

Nam Lũng Hầu lập tức thả thần thức ra dò xét, sắc mặt trở nên nghi hoặc. Cả đoàn phía sau cũng cảnh giác. Hàn Lập và những người khác đồng loạt mở rộng thần thức, và rồi… trên gương mặt ai cũng hiện lên vẻ ngạc nhiên lẫn cảnh giác.

Lão phụ nhân đi cùng nhóm khẽ nói, giọng lạnh lẽo:
“Cơn gió này… tuyệt đối không tự nhiên mà có. Rất có thể là yêu phong, hoặc một loại trận gió có linh tính. Chúng ta phải cẩn thận.”

“Phàm Nhân Tu Tiên Tập 169 – Chương 685 đánh dấu bước chân đầu tiên của đoàn Nguyên Anh tu sĩ vào vùng đất chết. Trước mắt họ là cát bụi, gió lốc và nguy hiểm tiềm tàng khắp nơi. Cơn gió kỳ lạ xuất hiện ở cuối chương giống như một lời cảnh báo — rằng chuyến đi đến Mộ Lan thảo nguyên không chỉ là hành trình tìm bảo vật, mà còn là con đường sinh tử, nơi từng bước đều có thể trở thành bẫy rập của thiên địa.”

Lên đầu trang