Phàm Nhân Tu Tiên Tập 171 – HÀN LẬP KHIẾN CƯỜNG GIẢ KINH SỢ

Ở chương trước, Chương 690: Băng Tinh Cùng Hắc Phong, Hàn Lập đã đối mặt với sức mạnh kinh người của lão giả Nguyên Anh Kỳ và chứng kiến băng tinh cùng hắc phong áp đảo như trời giáng. Hắn đã dùng hoa lam cổ bảo, Tam Sắc Phệ Kim Trùng và cự kiếm ngân chung để phản công, tạo ra một trùng tráo bảo vệ cơ thể, đồng thời chặn lại các linh thuật và chiêu thức băng hàn của đối phương. Tuy chưa thể hạ gục lão giả, Hàn Lập đã thể hiện sự linh hoạt, khả năng quan sát và chiến đấu vượt trội. Giờ đây, bước vào Chương 691 – Đóng Băng, Hàn Lập sẽ tận dụng khả năng băng hàn của mình, kết hợp cổ bảo và linh thuật, tiến hành một đòn quyết định đối với lão giả.

https://www.youtube.com/watch?v=GR8cYzva9lQ

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 171 – Chương 691: Đóng Băng

“Hàn Lập đứng trước ngọn hắc sơn, ánh mắt băng hàn lạnh lẽo. Bảo vật kỳ lạ mà lão giả đang sử dụng thực sự có uy lực kinh người, hơn phân nửa là cổ bảo lưu lại từ thượng cổ tu sĩ, nhưng hắn nhận ra rằng với năng lực hiện tại của mình, chỉ cần một chiêu hợp lý, Nguyên Anh Hậu Kỳ cũng khó có thể chịu nổi một đòn từ ngọn núi này.

Đánh giá xong, Hàn Lập quyết định không chần chừ. Hắn nâng băng hoa lên, lam quang lóe ra, băng hoa nhanh chóng tan chảy, biến thành một bầy hỏa diễm lam bằng quả trứng gà, lơ lửng trong tay giữa không trung, tỏa ra khí tức quỷ dị đáng sợ. Tay kia hắn đồng thời cầm cự kiếm và ngân chung, chớp một tiếng sầm rền, thân hình lóe biến mất, chỉ trong nháy mắt xuất hiện gần trăm trượng từ lão giả.

Cự kiếm và ngân chung phát ra hào quang cực lớn, hóa thành hai đạo ánh sáng lao tới lão giả. Trên đường, cự kiếm tách ra thành hàng trăm đạo kiếm khí cao hàng thước, bao quanh lão giả như một vòng vây, thanh quang liên tục chớp động, ngân chung từng tiếng vang lên, vây lấy quang mạc của lão giả. Sức ép liên tiếp khiến lão giả phải cảnh giác, tuy nhiên với kinh nghiệm phong phú, hắn vẫn trấn tĩnh, truyền linh lực từ bảo châu trên đầu để gia tăng quang mạc, rồi tung ra một đấm. Linh quang hóa thành băng thuẫn bay khắp tứ phía, khéo léo bao bọc lấy cơ thể lão giả.

Sau khi đảm bảo phòng thủ, lão giả chỉ vào ngọn hắc sơn, hóa thành đạo hắc hồng bắn khắp tả hữu, nhằm ngăn Hàn Lập tiếp cận bất ngờ. Nhưng Hàn Lập đã nhanh nhẹn xuất hiện cách lão giả chỉ mười trượng, tay nâng lam diễm, chuẩn bị cho một đòn quyết định. Hắn tung phù bảo “Thanh Minh Châm” cực sắc, bắn ra nhiều thanh ti liền xuyên thủng băng thuẫn màu lam, tạo ra một loạt băng châm trắng tinh rơi xuống.

Lão giả hoảng hốt nhưng vẫn phản ứng nhanh, bắn quang trụ lam từ miệng, cố chặn Hàn Lập. Tuy nhiên, Hàn Lập lập tức sử dụng ngân quang, biến mất khỏi tầm công kích, đồng thời Ngự Phong Xa – pháp bảo của lão giả – xuất hiện, khiến hắn phải chuyển động khéo léo, không để bị hắc phong khống chế.

Hàn Lập quan sát kỹ, nhận ra ngọn núi hắc sơn là bảo vật lợi nhất của đối phương, nhưng dưới sự hỗ trợ của Phong Lôi Sí và Kiềm Lam Băng Diễm, hắn hoàn toàn có thể đối phó. Hắn nâng lam băng hỏa diễm lên, phóng ra ngọn lam sắc cực mạnh, bao vây từ năm ngón tay, trực tiếp tấn công lão giả. Chỉ trong nháy mắt, hơn phân nửa cơ thể lão giả đã bị đóng băng, lam băng chiếm ưu thế tuyệt đối.

Không dừng lại, Hàn Lập tung kiếm khí màu xanh, trảm mạnh phía trên đầu lão giả, khiến bạch quang run rẩy, lam băng lan tỏa toàn thân. Lão giả cố dùng trăm năm khổ tu đan dương chi hỏa để ngăn chặn, tạo ra một đầu lâu hoàn hỏa chói mắt, nhưng vẫn không thể hóa giải hoàn toàn băng hàn.

Toàn thân lão giả bị lam băng chiếm giữ, ngay cả mặt, mũi và miệng cũng bị băng phủ kín. Lão giả chỉ còn lộ ra một tia tuyệt vọng, nhưng vẫn lóe lên tia tàn nhẫn trong mắt, phát ra âm thanh lớn kêu gọi Nguyên Anh xuất hiện. Nguyên Anh của lão giả lập tức phản ứng, biến mất trong lam mang chói mắt, đánh bại mọi công kích của Hàn Lập tạm thời.

Tuy nhiên, Hàn Lập không hề lay chuyển, quan sát từng hành động, tiếp tục sử dụng lam băng và kiếm khí, khiến Nguyên Anh lão giả phải lùi xa, bảo châu biến mất khỏi tầm kiểm soát, bị Nguyên Anh thu vào áo. Nguyên Anh dùng ánh mắt oán độc, biến thành điểm sáng bay xa, không còn bóng dáng, để lại Hàn Lập đứng giữa trận chiến.

Hàn Lập lạnh lùng nhìn đối phương trốn chạy, dùng một cú đấm vào cơ thể lão giả đóng băng, khiến toàn bộ lam băng vỡ vụn, hóa thành lam tinh quang đầy trời, tan thành cát bụi. Lão giả họ Mục cuối cùng đã thất bại trước sức mạnh băng hàn, chiến thuật và thần thông tinh nhuệ của Hàn Lập.

“Phàm Nhân Tu Tiên Tập 171 – Chương 691 khắc họa trọn vẹn sự kết hợp giữa chiến thuật, linh thuật và cổ bảo của Hàn Lập, cho thấy khả năng phân tích, phán đoán và khai thác tối đa sức mạnh của đối phương. Hắn không chỉ khống chế lão giả bằng băng hàn, mà còn điều phối thanh quang, lam diễm và kiếm khí để chiếm ưu thế tuyệt đối. Chương này cũng nhấn mạnh rằng dù đối phương sở hữu bảo vật và Nguyên Anh mạnh mẽ, nhưng với trí tuệ và khả năng ứng biến nhanh nhạy, Hàn Lập vẫn có thể chiến thắng, thiết lập nền tảng cho những bước tiến xa hơn trong cuộc chiến tu tiên.”

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 171 – Chương 692: Tái tụ

Ở chương trước, Chương 691: Đóng Băng, Hàn Lập đã giành chiến thắng áp đảo trước lão giả họ Mục. Bằng sự phối hợp uyển chuyển giữa lam băng, kiếm khí, hoa lam cổ bảo và Phong Lôi Sí, hắn đã làm tê liệt toàn bộ cơ thể lão giả, vô hiệu hóa bảo vật và Nguyên Anh, buộc đối phương phải bỏ chạy. Trận chiến này không chỉ thể hiện sức mạnh vượt trội mà còn chứng minh trí tuệ và chiến thuật tinh vi của Hàn Lập. Giờ đây, bước sang Chương 692: Tái tụ, Hàn Lập tiếp tục thu hoạch từ trận đấu vừa qua, đồng thời tái hợp với đồng đạo, chuẩn bị cho những thử thách mới đang chờ phía trước.

Mặc dù Nguyên Anh của đối phương không giữ lại được, nhưng thân thể lão già đã bị hủy hẳn. Hàn Lập biết rằng, nếu không mất hơn mười năm, lão giả sẽ khó khôi phục nguyên khí. Và trong tương lai, nếu muốn đoạt lại, phải tìm một thân thể phù hợp, việc này khó khăn không kém, có thể kịp thời tìm được hay không là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Hàn Lập hiểu rằng, trong tình huống bất đắc dĩ, việc tùy tiện tìm một thân thể sẽ làm tu vi của đối phương giảm đi nhiều, nhưng điều này cũng chứng tỏ hắn đã áp đảo hoàn toàn trận chiến vừa rồi.

Dù mạo hiểm đến Mộ Lan thảo nguyên, Hàn Lập không về tay không. Dù trong động phủ của Thương Khôn Thượng Nhân không thu hoạch được bảo vật, nhưng hắn đã sở hữu hai kiện cổ bảo và một Túi Trữ Vật, điều này cũng được coi là thành công đáng kể. Hàn Lập nhìn vào nơi thân thể lão giả bị phá hủy, thấy Túi Trữ Vật màu bạc lơ lửng trên không, hắn vẫy tay một cái, Túi Trữ Vật liền bay thẳng vào tay hắn.

Nhưng khi mở ra, Hàn Lập thất vọng. Bên trong chỉ có mười mấy khối Linh Thạch Bậc Trung, một ít nguyên liệu luyện khí bình thường, vài bình đan dược tàm tạm. Không có bất kỳ ngọc giản nào của Nguyên Anh tu sĩ, cũng không có linh thuật pháp quyết. Điều này khiến Hàn Lập cảm thấy kỳ quái, khẽ thở dài một tiếng. Dù vậy, hắn vẫn tiện tay thu hồi Túi Trữ Vật, chuẩn bị quan sát xung quanh.

Ngay lúc đó, ánh mắt hắn đột nhiên sáng lên, hướng về phía ngọn núi đen xa xăm, nơi bảo khố lão giả từng sở hữu, vẫn tỏa linh quang chớp động không ngừng. Hàn Lập híp mắt, nhẹ nhàng vẫy tay, Cổ Bảo vô chủ lập tức lóe sáng, thu nhỏ lại, lao vụt về phía hắn. Khi bay vào tay Hàn Lập, nó lại thu nhỏ thành một ngọn núi nhỏ, nằm gọn trong lòng bàn tay.

Hắn tò mò, cầm ngọn núi lật đi lật lại, phát hiện dưới đáy hắc sắc tiểu sơn khắc ba chữ vàng kim nhạt: “Thiên Trọng Phong”. Hàn Lập không khỏi lẩm bẩm, mắt ánh lên vẻ hài lòng. Thu ngọn núi, hắn liếc Ngự Phong Xa một cái, thu hồi luôn.

Hàn Lập cúi đầu quan sát hướng mà Nguyên Anh lão giả biến mất vài lần, rồi phá không bay đi. Chỉ vài khoảnh khắc sau, thân ảnh hắn biến mất khỏi không trung, để lại đồi núi và cây cỏ tĩnh lặng. Nhưng không lâu sau, từ chân trời, thanh quang chớp động, một đạo cầu vồng bay tới, tiếp theo là thanh hồng xoay quanh ngọn núi, hiện thân Hàn Lập trên bầu trời. Hai mắt hắn chăm chú nhìn phía dưới, rồi vung tay, bắn ra mấy đạo thanh quang tốc độ cực nhanh thẳng xuống gò núi.

Bên dưới, thanh quang biến mất trong lớp ánh sáng trắng mờ như chiếc lồng, bên trong là bốn người ngửa mặt nhìn lên, mặt thản nhiên tươi cười: Nam Lũng Hầu, bạch sam lão giả, lão phụ nhân và hán tử mặt ngăm đen. Nam Lũng Hầu thản nhiên cười, vung tay biến mất màn hào quang, chào hỏi Hàn Lập:

“Ha ha! Hàn đạo hữu có thể an toàn đến, thật sự là chuyện may mắn!”

Hàn Lập mỉm cười, từ từ hạ xuống, không khách khí. Các đạo hữu khác giải thích rằng, những đồng đạo phía sau đang bị truy đuổi, không dễ thoát, nên họ chia nhau bỏ chạy. Hán tử mặt đen cảnh báo về những pháp sĩ truy binh, Nam Lũng Hầu tỏ ra ngạc nhiên vì Hàn Lập thoát thân nhanh chóng, đặc biệt khi Ngự Phong Xa của lão giả họ Mộ từng đuổi theo hắn.

Hàn Lập khiêm tốn đáp: “Không có gì, Hàn mỗ không có gì tài giỏi, nhưng đối với độn thuật cũng có chút tài mọn.” Nam Lũng Hầu và các đồng đạo không truy vấn thêm, không khí trở nên nhẹ nhàng.

Trong lúc họ trò chuyện, thời gian trôi qua. Đột nhiên, Nam Lũng Hầu dừng lại, nhìn về phía chân trời. Quang hoa chớp động, một đạo hắc quang, hai đạo huyết quang vụt đến. Nhưng chỉ sau vài khoảnh khắc, hắn nở nụ cười:

“Không có việc gì, là Vương đạo hữu cùng hai vãn bối của hắn.”

Đúng như dự đoán, vài đạo quang hoa tiến gần, đó là Vương Thiên Cổ và Vương Thiền. Nam Lũng Hầu lập tức bỏ cấm chế, đón họ hạ xuống gò núi. Vương Thiên Cổ tỏ vẻ kinh ngạc khi thấy Hàn Lập đã có mặt trước, còn hai người Vương Thiền đứng bên cạnh. Hàn Lập chỉ mỉm cười, ánh mắt thâm ý, lặng lẽ quan sát.

Nhưng Bạch sam lão giả trịnh trọng báo: Vưu đạo hữu vẫn đang bị truy đuổi, bộ dáng chật vật. Hàn Lập và đồng đạo bàng hoàng nhìn về phía chân trời, thấy một đạo bạch hồng lao tới, phía sau là lục, hồng và hai đạo ánh sáng bám sát. Nam Lũng Hầu sắc mặt âm trầm, nhận ra tình hình mới thực sự nguy hiểm.

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 171 – Chương 692 nhấn mạnh khả năng thu hoạch và tái hợp của Hàn Lập sau trận chiến khốc liệt. Dù mất Nguyên Anh đối phương, hắn vẫn thu được cổ bảo quý giá Thiên Trọng Phong, chứng minh kỹ năng kiểm soát và khai thác chiến lợi phẩm của Hàn Lập.

Ngoài ra, chương này cũng giới thiệu cuộc tái hợp với các đồng đạo, làm nổi bật chiến lược hợp lực, phối hợp và dự đoán tình huống. Sự xuất hiện của Vương Thiên Cổ, Vương Thiền và Vưu đạo hữu báo hiệu những thử thách mới.

Điểm quan trọng là Hàn Lập không chỉ mạnh mẽ về cá nhân mà còn biết tận dụng cơ hội để kết hợp với đồng đạo, chuẩn bị cho những cuộc chiến lớn hơn trong Mộ Lan thảo nguyên. Chương này vừa là màn thu hoạch vừa mở ra các tình tiết tiếp theo, khiến người nghe hình dung rõ ràng sức mạnh, chiến lược và nhịp điệu chiến đấu của Hàn Lập trong bối cảnh rộng lớn hơn.

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 171 – Chương 693: Kinh sợ thối lui

Ở chương trước, Chương 692: Tái tụ, Hàn Lập sau trận chiến với lão giả họ Mục đã thu hoạch được cổ bảo quý giá Thiên Trọng Phong và tái hợp với đồng đạo Nam Lũng Hầu, bạch sam lão giả, Vương Thiên Cổ cùng các đạo hữu khác. Hắn vừa thoát thân, vừa quan sát tình hình Mộ Lan thảo nguyên, nhận ra những pháp sĩ truy đuổi vẫn còn tồn tại, sẵn sàng đối đầu nếu cần. Bước sang Chương 693: Kinh sợ thối lui, Hàn Lập cùng đồng đạo phải ứng phó với hai pháp sĩ mới xuất hiện, đồng thời mở ra ngoại tầng cấm chế để tiến sâu vào thạch sơn bí ẩn, nơi ẩn chứa bí mật của Mộ Lan nhân.

Hàn Lập vừa nhận ra Vưu đạo hữu đang gặp phiền toái thì Nam Lũng Hầu lập tức quyết đoán, hóa thân thành một đoàn kim mang bay vọt lên, dẫn đầu mọi người chuẩn bị ứng cứu. Các đạo hữu khác không chần chừ, lập tức hiện thân, tạo nên tám đạo quang hoa đủ màu sắc bay lên, vội vàng tiến về phía trước đón đạo bạch hồng quang đang chạy trốn.

Tu sĩ họ Vưu xuất hiện, sắc mặt hơi trắng bệch, lộ vẻ tổn thương và tức giận. Hắn ôm quyền cảm kích, cảm ơn mọi người đã tới cứu. Nam Lũng Hầu quan tâm hỏi, nhắc lại rằng ban đầu chỉ có một pháp sĩ truy đuổi, nhưng Vưu đạo hữu lại phải đối mặt với hai gã pháp sĩ Nguyên Anh Sơ Kỳ, khiến hắn buộc phải bỏ chạy hai ngày hai đêm, hao tổn nguyên khí không ít.

Hàn Lập mỉm cười, chú ý quan sát phía xa xa, thấy hai gã pháp sĩ vẫn không chịu rút lui. Một người sắc mặt vàng óng, đầu đội ma quan, một người tướng mạo dữ tợn, toàn thân áo lục. Nam Lũng Hầu lập tức uy hiếp: nếu họ không rút lui, sẽ bị hình thần câu diệt.

Ma quan pháp sĩ ngạo nghễ đáp trả, tuyên bố bọn họ chỉ muốn trì hoãn nửa ngày để ngăn Nam Lũng Hầu và đồng đạo, thậm chí gợi ý nếu ngoan ngoãn, vẫn có cơ hội chuyển giới đầu thai. Nam Lũng Hầu phẫn nộ, kim quang lóe sáng, cả bầu không khí tràn ngập uy lực.

Hai pháp sĩ đối diện cũng nhận ra nguy cơ, quang hoa xung quanh cơ thể tăng vọt, phòng bị. Nam Lũng Hầu và bạch sam lão giả lập tức triển khai chiêu thức, từng kim sắc phi kiếm và tinh quang từ miệng lão giả phun ra, tạo nên áp lực cực lớn. Đồng thời, Hàn Lập và các đạo hữu cũng đề khởi pháp lực, từ từ tiến về phía trước.

Trong lúc căng thẳng, bỗng từ xa xuất hiện hồng quang, một đạo hỏa quang bay vụt tới, khiến mọi người giật mình. Đây là Truyền Âm Phù, từ đâu bay tới không rõ, bạo nổ tạo thành hỏa diễm hung hãn trong lòng bàn tay pháp sĩ. Hai gã pháp sĩ bị cảnh tượng này làm giật mình, cẩn trọng quan sát, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên Hàn Lập.

Hàn Lập bình tĩnh, thoáng lo nhưng mơ hồ đoán ra liên quan đến lão giả họ Mục. Hai pháp sĩ sau vài câu truyền âm với nhau, quang hoa nhất khởi, hóa thành hồng lục hai đạo phi độn biến mất phía cuối chân trời, khiến mọi người Nam Lũng Hầu sửng sốt.

Vương Thiên Cổ tò mò hỏi Hàn Lập có nhận ra hai pháp sĩ không, hắn bình tĩnh trả lời đây là lần đầu tiên đến Mộ Lan thảo nguyên, chưa từng gặp họ. Nam Lũng Hầu nghe vậy giãn mày, quyết định không truy vấn thêm, hướng dẫn mọi người rời khỏi khu vực nguy hiểm, chuẩn bị mở ngoại tầng cấm chế để tiếp cận bảo vật.

Dọc theo bờ thảo nguyên, họ tiến về hướng tây, trước mặt xuất hiện một thạch sơn trụi lủi, cao hơn trăm trượng, không một ngọn cỏ. Nhìn ngọn sơn, cả nhóm kinh ngạc, tự hỏi liệu thượng nhân động phủ có ẩn trong nơi này hay không.

Nam Lũng Hầu và bạch sam lão giả tiến tới, móc ra tiểu kỳ từ trong áo, một lục quang trong suốt, một vàng ẩn hiện phù văn di chuyển, không tầm thường. Họ niệm chú trầm thấp, tiểu kỳ lóe sáng, run rẩy, rồi tự rời tay bay vào núi đá, mở ra cấm chế ngoại tầng.

Mọi người nín thở, ngưng thần quan sát, nhưng ngay khi chuẩn bị tiến vào, mặt đất dưới chân đột nhiên rung chuyển mạnh, thân hình mọi người rung lắc, Hàn Lập sắc mặt biến đổi, lòng cả kinh. Một mối nguy hiểm mới vừa xuất hiện, báo hiệu những thử thách phía trước còn nguy hiểm hơn, thách thức sự tinh tường và khả năng ứng biến của Hàn Lập.

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 171 – Chương 693 nhấn mạnh mối nguy hiểm bất ngờ và áp lực liên tục mà Hàn Lập cùng đồng đạo phải đối mặt tại Mộ Lan thảo nguyên. Hai pháp sĩ Nguyên Anh Sơ Kỳ xuất hiện, cùng với Truyền Âm Phù bất ngờ, thể hiện rằng mọi tình huống đều có thể thay đổi nhanh chóng, đòi hỏi Hàn Lập linh hoạt, nhanh nhạy.

Ngoài ra, chương này cũng làm nổi bật kỹ năng phối hợp nhóm: Nam Lũng Hầu và bạch sam lão giả dẫn dắt, triển khai pháp bảo mở cấm chế, Hàn Lập quan sát, suy đoán liên hệ với lão giả họ Mục. Sự kiện này vừa tăng cao kịch tính, vừa chuẩn bị mở ra bước tiến vào thạch sơn bí ẩn, tạo tiền đề cho những mâu thuẫn, thử thách mới trong các chương tiếp theo.

Hơn nữa, Hàn Lập thể hiện sự bình tĩnh, mưu trí và quan sát nhạy bén, dù đối mặt pháp lực mạnh mẽ, vẫn giữ vững tư thế, sẵn sàng ứng phó các tình huống bất ngờ. Chương này củng cố vị trí của Hàn Lập như trung tâm chiến lược, đồng thời mở rộng bối cảnh Mộ Lan thảo nguyên đầy bí ẩn và nguy hiểm.

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 171 – Chương 694: Lôi Hỏa Trùy

Ở chương trước, Chương 693: Kinh sợ thối lui, Hàn Lập cùng đồng đạo đối mặt với hai pháp sĩ Nguyên Anh Sơ Kỳ bất ngờ xuất hiện tại Mộ Lan thảo nguyên. Nhờ sự phối hợp khéo léo của Nam Lũng Hầu và bạch sam lão giả, tình thế nguy hiểm tạm thời lắng xuống, hai pháp sĩ rút lui, để lại cơ hội cho Hàn Lập và mọi người tiếp tục tiến sâu vào thạch sơn bí ẩn. Khi mọi người tiến đến cấm chế ngoại tầng, nguy cơ vẫn rình rập, nhưng họ quyết định mở đường vào bên trong để tìm kiếm bảo vật quý giá.

Ngay khi bước vào thạch sơn, mặt đất dưới chân bỗng rung chuyển dữ dội, tiểu thạch sơn từ đỉnh núi lao xuống, hé ra một khe sáng bạch quang nhu hòa. Mọi người chứng kiến cảnh tượng núi đá như muốn bổ ra làm đôi đều lộ vẻ kinh ngạc, không khỏi kiêng nể thần thông của Nam Lũng Hầu và bạch sam lão giả. Dù vẻ ngoài họ vẫn thản nhiên, ánh mắt và thần sắc lộ rõ sức mạnh khó lường.

Tu sĩ tu vi thấp như Vương Thiên Cổ, Yến Như Yên, đứng ở phía sau, sắc mặt trắng bệch, im lặng quan sát. Hàn Lập cũng bình tĩnh quan sát, nhận ra rằng trước khi có cơ hội lấy bảo khố, hắn không thể hành động trực tiếp với Vương Thiên Cổ.

Nam Lũng Hầu và bạch sam lão giả nhanh chóng thi triển chú ngữ, núi đá dần phân thành hai, hé ra một khe lớn rộng hơn mười trượng, bên trong xuất hiện một bậc thang đá nối thẳng xuống sâu dưới núi. Bạch sam lão giả dẫn đầu, Nam Lũng Hầu theo sau, khiến Hàn Lập cảm nhận được tầm quan trọng và uy lực của lão giả. Những người còn lại cũng nhận ra sự khác biệt, nhưng đều bình tĩnh tiến theo, giữ khoảng cách đề phòng.

Trên đường đi, không khí trở nên âm u, ánh bạch quang từ nguyệt quang thạch dần chuyển sang màu u lục, tràn đầy khí tức âm sâm, khiến Hàn Lập cảnh giác hơn. Hắn chủ động giãn khoảng cách với tu sĩ mặt đen, để phòng ngừa tình huống bất ngờ, đồng thời giữ thời gian phản ứng. Nam Lũng Hầu, bạch sam lão giả và các đạo hữu lão luyện cũng hành động tương tự.

Sau một khoảng thời gian dài đi xuống, đoàn người tiến vào gian đại sảnh thần bí rộng hơn mười trượng. Bốn vách tường phát lam quang, trong suốt, phảng phất như được chế tác từ một tấm cự đại phỉ thúy tinh xảo, khiến mọi người kinh ngạc. Khi thần thức mọi người dò xét, kết quả đều bị bắn ngược trở lại, không thể thẩm thấu. Hàn Lập cẩn trọng khảo sát từng góc, phát hiện toàn bộ đại sảnh đều được bảo vệ nghiêm ngặt.

Chưa kịp định thần, toàn bộ thính đường rung chuyển, lối vào thông đạo biến mất, thay bằng vách tường lam quang, biến cả gian sảnh thành tử địa. Tu sĩ mặt đen thắc mắc, Nam Lũng Hầu trấn định giải thích rằng đây là Thái Diệu Thần Cấm, tự động khởi động, ngăn chặn người ngoài xâm nhập. Họ cần chờ ba ngày, thời điểm cấm chế yếu nhất, mới có thể tách sơn thạch lần nữa.

Nhận thấy cơ hội, Thai phu nhân, một lão phụ nhân tu vi cao, đề xuất sử dụng bảo vật đặc biệt để thử phá cấm chế. Bạch sam lão giả và Nam Lũng Hầu đồng ý, không cản trở. Thai phu nhân rút ra Lôi Hỏa Trùy, một Cổ Bảo hình dạng như tiêm trùy, hồng quang tràn khắp thính đường, phun ra tinh quang mạnh mẽ.

Vương Thiên Cổ và Yến Như Yên lập tức bị hỏa lãng ảnh hưởng, miệng khô, lưỡi nóng, cảm giác không thể chịu đựng lâu. Trong hỏa quang lóe lên vài tia bạch sắc điện hồ, chứng tỏ bảo vật này có thuộc tính lôi hỏa cực mạnh, khiến Hàn Lập sửng sốt. Cổ Bảo này độn tốc nhanh, nếu sử dụng khi đối địch, tu sĩ Nguyên Anh Kỳ cũng khó phòng bị, chỉ có thể trừ khi thi triển Phong Lôi Sí mới có thể tránh được.

Mọi ánh mắt đều dồn vào Thai phu nhân và Lôi Hỏa Trùy, đồng thời bộc lộ sự kính nể đối với sức mạnh phi thường của bảo vật. Đây là bước quan trọng, mở ra cơ hội phá cấm chế Thái Diệu Thần Cấm và tiếp cận bảo khố ẩn sâu bên trong thạch sơn.

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 171 – Chương 694 làm nổi bật sức mạnh vượt trội của Cổ Bảo và độ tinh vi, nguy hiểm của Thái Diệu Thần Cấm. Hàn Lập cùng đồng đạo chứng kiến cơ chế bảo vệ hoàn hảo, từ việc phân núi đá, âm u khí tức đến đại sảnh được bảo vệ bằng nguyệt quang thạch, cho thấy rằng mọi thứ không phải dễ dàng phá giải.

Bên cạnh đó, chương này cũng khắc họa sự phối hợp nhóm khéo léo, khi mọi người giữ khoảng cách, cảnh giác, đồng thời tin tưởng vào năng lực của đồng đạo như Nam Lũng Hầu, bạch sam lão giả và Thai phu nhân. Lôi Hỏa Trùy xuất hiện như bước ngoặt, mở ra cơ hội phá cấm chế, đồng thời nhấn mạnh yếu tố may rủi và chiến lược lựa chọn bảo vật.

Hàn Lập tiếp tục thể hiện sự bình tĩnh, quan sát và nhạy bén, sẵn sàng ứng phó với các tình huống phức tạp, đồng thời dự đoán được sức mạnh thực sự của bảo vật. Chương này chuẩn bị cho bước tiến sâu hơn vào bảo khố, nơi ẩn chứa những bí mật và thử thách nguy hiểm, đặt nền tảng cho diễn biến căng thẳng tiếp theo.

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 171 – Chương 695: Ra tay

Ở chương trước, Chương 694: Lôi Hỏa Trùy, Hàn Lập và đồng đạo đã đối mặt với thử thách đầu tiên của Thái Diệu Thần Cấm. Nhờ sự xuất hiện của lão phụ nhân với bảo vật Lôi Hỏa Trùy, họ thử phá cấm chế, nhưng sức mạnh cổ đại này vượt quá dự liệu, khiến bảo vật gặp trở ngại và thất bại trong gang tấc. Từ thất bại này, Hàn Lập nhận ra cấm chế còn phức tạp hơn nhiều, đồng thời cũng nhìn thấy cơ hội để bước vào thử thách tiếp theo. Và chính trong Chương 695: Ra tay, mọi thứ bắt đầu được đẩy lên cao trào.

Mở đầu, lão phụ nhân ra lệnh và Lôi Hỏa Trùy lập tức lao về phía tinh tường trước mặt, bùng lên hồng bạch quang mang và điện hồ dữ dội, ánh sáng chớp nhoáng khiến toàn bộ đại sảnh như rung chuyển. Mọi người đều cảm nhận được uy lực khủng khiếp của bảo vật, từ ánh sáng, linh khí cho tới sức nóng tràn lan trong không gian. Hàn Lập lùi lại một chút, quan sát cẩn thận, hiểu ngay rằng đây không phải là chuyện đơn giản, ngay cả đối với một bảo vật cổ đại, đối mặt với Thái Diệu Thần Cấm vẫn chưa chắc đã thành công.

Nhưng lão phụ nhân không bỏ cuộc. Bà bắt đầu tập trung toàn lực vào pháp quyết, thúc dục Lôi Hỏa Trùy quay tròn với tốc độ ngày càng nhanh, điện hồ và hồng hỏa đan xen, tạo nên một quang cảnh quỷ dị, vừa nguy hiểm vừa mê hoặc. Tất cả mọi người, từ Nam Lũng Hầu, bạch sam lão giả, đến các tu sĩ Vương Thiên Cổ, đều chăm chú theo dõi, thần sắc vừa kinh ngạc vừa lo sợ, không biết bảo vật sẽ thành công hay thất bại.

Trong nhịp cao trào, Lôi Hỏa Trùy lao vào tinh tường, xuyên được một phần nhưng rồi gặp phải phản ứng mạnh mẽ của cấm chế. Tường lam phỉ thúy bỗng phát ra lam mang, bắn ra vô số quang ti quấn quanh Lôi Hỏa Trùy, rung lắc điên cuồng. Một tiếng nổ vang lên, bảo vật bạo liệt biến mất, tinh tường hồi phục như chưa từng bị phá. Lão phụ nhân kinh hãi, sắc mặt tái nhợt, trong lòng vô cùng hối tiếc và đau lòng, nhận ra rằng ngay cả Cổ Bảo quý giá cũng không dễ dàng phá được Thái Diệu Thần Cấm.

Trước tình cảnh này, Nam Lũng Hầu tỏ vẻ tiếc nuối, hỏi xem có ai khác dám thử, nhưng mọi người đều e dè, không ai dám bước ra sau khi chứng kiến thất bại của lão phụ nhân. Vương Thiên Cổ cũng im lặng, hiểu rằng đây không phải là việc có thể liều mạng thử. Nhưng lúc này, Hàn Lập bình tĩnh bước lên, tự nguyện thử sức. Hắn vận chuyển linh lực, tạo ra thanh mang tinh khí từ ngón tay, dò xét tinh tường. Quan sát kỹ, Hàn Lập nhận thấy những điểm yếu tiềm ẩn, và từ Túi Trữ Vật, hắn lấy ra một loạt trận kỳ khác nhau, chuẩn bị thi triển theo thần niệm của mình.

Hành động này khiến mọi người vừa kinh ngạc vừa tò mò. Họ không thể hình dung Hàn Lập sẽ dùng những trận kỳ để tác động vào cấm chế cổ đại này như thế nào. Trong tâm hắn, đây là cơ hội để kết hợp trí tuệ và linh lực, thay vì dựa hoàn toàn vào sức mạnh vật lý hay bảo vật, thể hiện sự linh hoạt, thông minh trong chiến đấu với một cấm chế mà ngay cả Cổ Bảo cũng phải chịu thua.

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 171 – Chương 695 khắc họa rõ ràng sự nguy hiểm và uy lực của Thái Diệu Thần Cấm, đồng thời nhấn mạnh trí tuệ và sự kiên nhẫn của Hàn Lập. Trong khi những bậc kỳ nhân khác e dè, hắn là người dám bước lên, tìm kiếm cơ hội từ những điểm yếu tinh vi của cấm chế. Đây không chỉ là màn thử thách sức mạnh, mà còn là minh chứng cho sự khác biệt trong tư duy và chiến lược của Hàn Lập, mở ra hy vọng cho những bước tiếp theo trong hành trình tìm bảo vật quý giá.

Lên đầu trang