Phàm Nhân Tu Tiên Tập 173 – HÀN LẬP LUYỆN ANH NGHỊCH THIÊN

Ở chương trước, Chương 700: Tiên thủ, Hàn Lập đã chứng minh sự tinh tường và khả năng chiến đấu vượt trội của mình. Hắn vừa hạ gục tu sĩ họ Vưu trong nháy mắt, vừa khéo léo bảo vệ Nam Lũng Hầu và Ngân Nguyệt, đồng thời sử dụng các pháp thuật và bảo vật một cách linh hoạt để vừa tấn công vừa thoát hiểm. Khả năng tính toán nhanh nhạy, kết hợp với bí thuật và chiến lược, giúp Hàn Lập giữ được thế chủ động, mở đường cho cuộc rút lui an toàn. Chương 701 sẽ tiếp tục hé lộ cách Hàn Lập và Nam Lũng Hầu phối hợp thần tốc, sử dụng độn thuật và pháp khí để thoát khỏi nguy hiểm, đồng thời cho thấy những bí mật về thế lực đối phương.

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 173 – Chương 701: Vạn xích nhất tuyến

Ngay khi Hàn Lập bắn thân hình ra tới cánh cửa, một tiếng oanh minh vang dội từ phía sau làm hắn giật mình. Ngọc Ki Các phía sau bỗng vỡ tung, từ đống đổ nát lóe lên một vòng sáng vàng rực như mặt trời, và trong trung tâm, Nam Lũng Hầu hiện ra, tạm thời sử dụng bí thuật để chặn đám tu sĩ Vương Thiên Cổ và lão giả họ Vân. Hàn Lập nhận ra uy lực của Nam Lũng Hầu không hề tầm thường; lầu Ngọc Ki Các vốn vững chắc bình thường, nay lại bị phá chỉ với một chiêu, đủ thấy sự liều mạng và khả năng phi thường của Nam Lũng Hầu.

Hắn lập tức vận dụng chiêu thức của mình, từ ngón tay bắn ra một đạo thanh mang xuyên thủng thạch bích đối diện, tạo lỗ hổng lớn nhưng lập tức bị bạch quang biến mất, khiến Hàn Lập phải điều chỉnh chiến thuật. Thần sắc hắn biến đổi, xoay người nhanh như quỷ, quan sát Nam Lũng Hầu đứng xa vài trượng, toàn thân kim quang chói mắt, sắc mặt hư nhược nhưng vẫn cực kỳ hư dị.

Một bát màu vàng lớn phiêu phù trên không trung, dưới là lồng sáng mờ với hắc quang và bạch khí chớp động, kèm theo tiếng sấm bạo liệt. Hàn Lập kinh ngạc trước thần thông nghịch thiên này của Nam Lũng Hầu, khi hắn có thể vừa vây được đối thủ, vừa bảo toàn thân mình. Nam Lũng Hầu nhờ Khai Sơn Kỳ trì chú, yêu cầu Hàn Lập hỗ trợ trì hoãn để bọn họ có thể thoát, cho thấy uy lực cổ bảo của hắn tuy mạnh nhưng không thể kéo dài vây cấm quá lâu.

Hàn Lập không chần chừ, sử dụng trận bàn pháp khí màu xanh, vẽ ký hiệu và thổi khí để kích hoạt cấm chế, tái hiện bức tường tinh thể màu xanh, bao bọc đại môn. Nam Lũng Hầu bất ngờ trước khả năng này, song vẫn phải hợp tác, phóng tiểu kỳ vàng để trì chú và hỗ trợ Hàn Lập trong việc khóa cấm.

Ngay sau đó, đám người Vương Thiên Cổ bắt đầu phá cấm chế của Nam Lũng Hầu, bức tường tinh thể lung lay. Hàn Lập kịp thời sử dụng tam sắc Phệ Kim Trùng từ Túi linh thú, kết hợp Trùng Giáp Thuật để bảo vệ thân mình. Nam Lũng Hầu cũng phóng kim quang, chạy ra thông đạo, và Hàn Lập phát động Lôi Độn Thuật, cùng nhau thoát khỏi nguy hiểm.

Nguy hiểm chưa hết: kim hồng rực rỡ chớp lên ngay phía sau, Nam Lũng Hầu hối thúc kẻ thù bằng lời nguyền rắn rỏi, sử dụng bí thuật Vạn Xích Nhất Tuyến – lấy nguyên khí và tinh huyết để tạo độn thuật cực nhanh, biến thành tuyến tơ tằm cực nhỏ, khiến kẻ thù không thể truy tung. Hàn Lập, bằng lôi điện quỷ dị trên đôi cánh, cũng tạo ra độn quang thần tốc, hoàn thành cuộc đào thoát.

Lão giả họ Vân cùng các tu sĩ Vương Thiên Cổ chỉ có thể bất lực quan sát, nhận ra rằng cả Hàn Lập lẫn Nam Lũng Hầu đều sử dụng pháp thuật và bí thuật cực kỳ quỷ dị. Họ biết rằng Nam Lũng Hầu dù thoát nhưng sẽ chịu tổn hao nguyên khí, không thể duy trì cảnh giới Nguyên Anh Trung Kỳ lâu dài, và Hàn Lập cũng phải rút lui để bảo toàn thân mình. Thêm vào đó, lão giả họ Vân tiết lộ nhiều thông tin về thế lực Quỷ Linh Môn và mối quan hệ phức tạp với Nam Lũng Hầu, hé lộ thêm chiều sâu về thế giới ma đạo và các âm mưu xung quanh Trụy Ma Cốc.

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 173 – Chương 701 nhấn mạnh chiến thuật phối hợp thần tốc của Hàn Lập và Nam Lũng Hầu, khả năng sử dụng độn thuật và pháp khí để thoát hiểm. Dù đối mặt nhiều tu sĩ mạnh, họ vẫn duy trì thế chủ động, đồng thời tiết lộ phần nào về các bí thuật, sức mạnh và mối quan hệ trong giới tu sĩ. Chương này giúp người nghe hiểu rõ sự nhanh nhạy, thông minh và khả năng sinh tồn của Hàn Lập, đồng thời mở rộng bối cảnh xung quanh Trụy Ma Cốc và âm mưu của các thế lực cao cấp.

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 173 – Chương 702: Luyện anh

Ở chương trước, Chương 701: Vạn xích nhất tuyến, Hàn Lập và Nam Lũng Hầu đã phối hợp thần tốc, sử dụng độn thuật và pháp khí để thoát khỏi cấm chế của Vương Thiên Cổ và lão giả họ Vân. Dù bị uy lực của Nam Lũng Hầu ép sát, Hàn Lập vẫn thể hiện sự tinh tường và linh hoạt, vận dụng Trùng Giáp Thuật và Lôi Độn Thuật để bảo toàn bản thân. Chương 702 sẽ tiếp tục hé lộ những hệ quả từ trận chiến vừa rồi, các mối quan hệ phức tạp giữa các thế lực, đồng thời chứng kiến cảnh luyện hóa Nguyên Anh tu sĩ họ Vưu, mở ra những bước tiến quan trọng cho hành trình Hàn Lập.

Ngay khi mọi người tạm lắng xuống sau trận chiến, lão phụ nhân và hán tử mặt đen bày tỏ sự kinh ngạc trước việc Nam Lũng Hầu liên quan tới Thiên Cực Môn, điều mà lão giả họ Vân trước đây chưa từng tiết lộ. Lão giả họ Vân thản nhiên giải thích rằng Nam Lũng Hầu chưa chính thức gia nhập Thiên Cực Môn, và việc gia nhập tạm thời cũng không khiến họ bị ràng buộc. Dù lão phụ nhân và hán tử mặt đen từ chối tham gia Quỷ Linh Môn, lão giả họ Vân không tỏ vẻ bất mãn, mà nhanh chóng chuyển sang thảo luận chiến lược: khai thác thông tin từ bản đồ Trụy Ma Cốc mà Nam Lũng Hầu giữ, và dùng Sưu hồn thuật để lấy tin tức hữu ích.

Vương Thiên Cổ và lão giả họ Vân bàn bạc về cách xử lý tình huống: Họ cân nhắc việc sử dụng thông tin từ Nam Lũng Hầu để chiếm lợi thế trước các tông môn khác, đồng thời nhấn mạnh sự lợi hại của Hàn Lập – một gã đệ tử xuất thân Trúc Cơ Kỳ nhưng thần thông tăng vọt, xảo trá và nhanh nhạy, khiến họ phải bất ngờ và thừa nhận rằng liên thủ cũng khó lòng bắt được hắn.

Chuyển sang vấn đề khác, mọi người tập trung vào việc cứu Vưu đạo hữu. Tu sĩ này bị cột trong lam băng ác độc, với nguyên khí bị phong tỏa và chân tay thương tổn. Yến Như Yên giải thích rằng Hàn Lập vừa phóng hắc hồng sắc quang, gây tổn thương nhanh chóng và khiến pháp thuật ghép chi bình thường của cô không phát huy tác dụng. Vương Thiên Cổ, với sự nhạy bén và linh lực mạnh mẽ, sử dụng một bình nhỏ để hút tà khí ác độc từ các vết thương, giúp chuẩn bị cho bước luyện hóa tiếp theo.

Tiếp đó, lão giả họ Vân cùng hán tử mặt đen hướng dẫn Nguyên Anh tu sĩ họ Vưu tự xuất khiếu, bắt đầu quá trình luyện hóa. Nguyên Anh phun ra nguyên dương anh hỏa màu đỏ, quang diễm hai màu trắng đỏ tỏa ra mạnh mẽ, nhưng khi chạm lam băng, lập tức biến thành lam diễm, khiến tu sĩ vùng vẫy điên cuồng. Cuối cùng, sau quá trình luyện hóa, Nguyên Anh tu sĩ họ Vưu bị tiêu diệt hoàn toàn, hóa thành bạch quang, đảm bảo hắn không thể tái sinh, đồng thời để lại cái nhìn sâu sắc về sức mạnh pháp thuật nguy hiểm mà Hàn Lập và đồng minh vừa trải qua.

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 173 – Chương 702 cũng làm rõ tầm quan trọng của các kỹ năng chiến đấu, phép thuật và kiến thức chiến lược, đồng thời hé lộ cách các thế lực cao cấp như Quỷ Linh Môn và Thiên Cực Môn tương tác, cùng những mưu đồ phức tạp liên quan tới Trụy Ma Cốc và bản đồ kỳ bí.

Nhấn mạnh sự nguy hiểm và phức tạp của pháp thuật trong giới tu sĩ, đặc biệt là khi Hàn Lập đối mặt với các thủ đoạn ác độc và luyện hóa Nguyên Anh tu sĩ họ Vưu. Qua đó, người nghe thấy được sự nhanh nhạy, chiến lược và tầm quan trọng của việc nắm bắt thông tin trong thế giới ma đạo, đồng thời mở ra những bước tiến quan trọng cho Hàn Lập trong hành trình tiếp theo.

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 173 – Chương 703: Bảo vật trong hộp

Sau khi trải qua cơn hỗn chiến kịch liệt trong chương 702: Luyện anh, nơi Hàn Lập cùng các tu sĩ Nguyên Anh phải chứng kiến quá trình luyện hóa Nguyên Anh họ Vưu trong biển lửa lam đỏ, khung cảnh kết thúc trong sự im lặng nặng nề. Hàn Lập may mắn thoát khỏi vòng vây, nhưng trong lòng hiểu rõ — dù đã rời khỏi chiến trường Thái Diệu Thần Cấm, sóng gió vẫn chưa hề kết thúc.
Và rồi, bước sang chương 703: Bảo vật trong hộp, hắn bắt đầu hành trình rời khỏi vùng đất Mộ Lan, mang theo trong tay những bí mật và bảo vật vừa đoạt được — thứ có thể thay đổi cả vận mệnh tu đạo sau này.

Sau khi thi triển Lôi Độn Thuật, Hàn Lập một hơi độn đi hơn trăm dặm, linh lực trong cơ thể cuộn trào như sóng. Khi xác định đã cách xa vùng truy đuổi, hắn mới dừng lại giữa không trung, quan sát phương hướng. Lập tức, huyết sắc phi phong trên người bùng sáng, hóa hắn thành một luồng huyết quang mờ ảo xuyên qua tầng mây, mất hút trong không gian bao la.

Hắn bay liền một mạch hơn ngàn dặm, đến khi phía dưới xuất hiện một đoàn người Mộ Lan đông đến vài vạn, kéo theo hàng trăm xe trâu, xe ngựa nặng trĩu hàng hóa. Hàn Lập lập tức thu lại linh quang, lơ lửng giữa không trung, thần thức đảo qua. Chỉ có một tên pháp sĩ Trúc Cơ kỳ cùng vài kẻ Luyện Khí kỳ — không đáng để hắn bận tâm.

Nhìn cảnh tượng ấy, Hàn Lập chợt nhớ lại lời lão giả tóc bạc ở Lạc Vân Tông từng nói. Người Mộ Lan, tuy phần lớn là phàm nhân, nhưng luôn bị pháp sĩ thúc ép ra chiến trường, lập nên những bộ lạc tạm thời để cướp bóc linh khoáng và tài nguyên của Thiên Nam. Họ chiến đấu bằng mạng sống, đổi máu lấy linh thạch, đổi cái chết lấy vinh quang mà trong mắt họ chỉ là một niềm tin mù quáng vào pháp sĩ của mình.

Hàn Lập lặng nhìn đoàn xe dài dằng dặc. Những gương mặt trẻ tuổi, rám nắng, ánh lên vẻ hưng phấn, dường như không biết mình chỉ là quân cờ trong cuộc chiến giữa các thế lực tu chân. Trong lòng hắn dâng lên chút cảm khái — phàm nhân dù siêng năng đến đâu, vẫn không thoát khỏi số mệnh bị lợi dụng.

Sau khoảnh khắc trầm ngâm, hắn thi triển ẩn thuật, lặng lẽ xuất hiện trong một chiếc xe ngựa chứa toàn da trâu rách và công cụ khai thác. Một cái vung tay, linh lực gợn nhẹ — trong xe lập tức hình thành một không gian nhỏ kín đáo. Hàn Lập khoanh chân ngồi xuống, ánh mắt điềm nhiên.
Hắn tự khen mình sáng suốt. Với tình hình hiện tại, toàn thể pháp sĩ Mộ Lan đang rải khắp nơi, nếu hắn bay một mình, ắt dễ bị phát hiện. Ẩn thân trong đoàn xe phàm nhân — tuy chậm, nhưng an toàn tuyệt đối. Chỉ cần qua vài ngày, hắn sẽ ra khỏi Mộ Lan thảo nguyên mà không ai hay biết.

Bên ngoài xe, tiếng người Mộ Lan vang lên. Họ bàn tán về chuyện liệu chuyến đi này có đoạt được nhiều linh thạch, hay có cơ hội được pháp sĩ để mắt tới mà thăng tiến. Trong giọng nói ấy, Hàn Lập nghe thấy sự kính ngưỡng tuyệt đối — như thể chết vì pháp sĩ cũng là vinh dự.
Nghe đến đó, hắn khẽ thở dài, rồi phất tay tạo kết giới thanh quang, cách âm toàn bộ không gian. Cả thế giới lập tức chìm vào tĩnh lặng.

Một giọng nữ trong trẻo vang lên — Ngân Nguyệt, bạch hồ tiểu yêu quen thuộc, xuất hiện trong một vệt sáng bạc. Hàn Lập mỉm cười:
“Ngân Nguyệt, xem ra ngươi rất hưng phấn. Nói xem, thu hoạch của ngươi lần này là gì nào?”

Tiểu hồ nghiêng đầu, cười khúc khích. Nàng kể rằng trong tầng cấm thứ hai của cổ bảo, Thương Khôn Thượng Nhân để lại tổng cộng sáu chiếc hộp ngọc, nhưng vì sợ bị nghi ngờ, nàng chỉ dám lấy ba chiếc.
Hàn Lập khẽ vuốt cằm, mỉm cười. Từ bên hông, hắn lấy thêm một chiếc hộp ngọc khác — chính là bảo vật hắn giành được giữa vòng vây các tu sĩ Nguyên Anh. Như vậy, tổng cộng trong tay hắn hiện có bốn trong số sáu hộp ngọc thần bí.

Ngân Nguyệt tỏ vẻ vừa tò mò vừa lo lắng, hỏi nhỏ:
“Chủ nhân, khi ngươi ra tay lấy trước như vậy… chẳng sợ bị phát hiện sao?”
Hàn Lập khẽ cười: “Nếu bị phát hiện, cùng lắm thi triển Huyết Ảnh Độn chạy trốn. Huống hồ, có ngươi hỗ trợ, ta đã che giấu linh quang hoàn hảo. Đám lão quái vật kia nào biết bảo vật trong tay họ sớm đã rơi vào tay ta.”

Tiểu hồ cười khanh khách, nhưng vẫn cố giấu vẻ tự hào. Hàn Lập không nói thêm, chỉ nâng hộp ngọc lên tay. Thanh quang từ lòng bàn tay lóe sáng, hộp ngọc phát ra một tiếng “lạch cạch” khẽ vang — nắp hộp mở ra. Bên trong là một ngọc giản lam nhạt, tỏa khí tức cổ xưa.

Hắn đưa thần thức nhập vào, khuôn mặt bất động, không một chút dao động. Tiểu hồ lặng lẽ quan sát, ánh mắt tò mò nhưng không dám hỏi. Khi Hàn Lập rút thần thức về, chỉ thấy hắn hơi cau mày, dường như đang suy tính điều gì đó, rồi cất ngọc giản đi mà không nói nửa lời.

Tiếp đến, hắn mở hộp ngọc thứ hai. Lần này bên trong là một chiếc nhẫn đen bóng, không ánh sáng, không linh khí, tưởng chừng chỉ là vật bình thường. Ngân Nguyệt ngạc nhiên:
“Đây… là cổ bảo sao?”
Hàn Lập đưa nhẫn lên, dùng thần thức quét qua, chậm rãi nói:
“Không giống. Không có dao động linh khí, tài liệu lại rất lạ. Nhưng nếu được cất trong hộp của Thương Khôn Thượng Nhân, chắc chắn nó không tầm thường.”

Ngân Nguyệt tỏ vẻ thất vọng, nhưng Hàn Lập chỉ cười nhạt:
“Bảo vật thực sự đôi khi không nằm ở vẻ ngoài. Vật này, e rằng chỉ khi đến đúng thời cơ, ta mới hiểu được tác dụng thật sự của nó.”

Nghe vậy, tiểu hồ khẽ gật đầu, ánh mắt lại dán chặt vào hai chiếc hộp ngọc còn lại, giọng đầy chờ mong:
“Chủ nhân, còn hai cái nữa… Không biết trong đó là gì đây?”

Cảnh tượng khép lại trong ánh sáng mờ nơi chiếc xe ngựa lắc lư giữa thảo nguyên bao la. Gió lạnh quét qua, mang theo mùi cỏ khô và hơi thở chiến tranh đang dần lan rộng, trong khi Hàn Lập lặng lẽ ngồi trong bóng tối, tay vẫn vuốt nhẹ chiếc nhẫn đen không ánh sáng — món bảo vật mà ngay cả hắn cũng chưa thể đoán được ẩn ý sâu xa.

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 173 – Chương 703 là một chương lặng nhưng ẩn chứa nhiều lớp ý nghĩa.
Sau chuỗi chiến đấu khốc liệt, đây là lúc Hàn Lập tạm rút lui để suy tính — một khoảnh khắc yên bình hiếm hoi giữa bão táp tu đạo. Những chiếc hộp ngọc của Thương Khôn Thượng Nhân không chỉ là bảo vật, mà còn là manh mối dẫn tới bí ẩn lớn hơn trong di tích Thái Cổ.
Qua từng hành động thận trọng, người nghe cảm nhận rõ trí tuệ, sự điềm tĩnh và bản năng sinh tồn của Hàn Lập — một kẻ tuy đơn độc giữa biển trời địch ý, nhưng lại luôn đi trước người khác một bước.

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 173 – Chương 704: Lộ phùng cựu nhân

Trong chương 703: Bảo vật trong hộp, Hàn Lập đã mở ra từng chiếc hộp ngọc do Thương Khôn Thượng Nhân để lại, thu được nhiều dị bảo quý hiếm và cả một ngọc giản chứa công pháp cổ. Sau khi rời khỏi Mộ Lan thảo nguyên, hắn cùng Ngân Nguyệt ẩn mình trong đoàn xe phàm nhân, tránh khỏi sự truy lùng của các pháp sĩ Mộ Lan.
Tưởng chừng mọi chuyện đã yên ổn, nhưng bước sang chương 704: Lộ phùng cựu nhân, số mệnh lại một lần nữa đưa Hàn Lập đối diện với những gương mặt cũ – nơi giữa vùng hoang nguyên, những cuộc tranh đấu sinh tử đang nổ ra dữ dội.

Sau khi mở nốt những hộp ngọc còn lại, Hàn Lập phát hiện trong một chiếc có chứa một bình sứ xanh biếc, trong chiếc khác lại có vài vật thể lớn nhỏ chừng nắm tay.
Khi mở nắp bình sứ, một luồng khí cay nồng và độc dị thường xộc thẳng vào mũi, khiến hắn phải biến sắc, vội vàng đậy nắp lại ngay lập tức. Linh giác cảnh báo mạnh mẽ — thứ này, tuyệt đối không phải linh đan bình thường.
Quan sát kỹ, Hàn Lập mới nhận ra, đây rất có thể là một loại kịch độc cổ, chỉ cần hít phải một hơi cũng đủ khiến tu sĩ Kết Đan phải trọng thương. Hắn khẽ gật đầu, cẩn thận cất lọ bình vào túi trữ vật, trong lòng dấy lên đôi chút nghi hoặc: vì sao Thương Khôn Thượng Nhân lại lưu lại loại vật tà dị này?

Kế đó, ánh mắt hắn dừng trên vật phát ra ánh tử quang nhàn nhạt. Chạm nhẹ vào, hắn cảm nhận được một lớp tơ mảnh mềm mại như tơ tằm, trơn láng, lạnh lẽo mà lại ẩn chứa linh lực tinh thuần. Đột nhiên, ánh sáng tím bừng lên, từng luồng quang ti rực rỡ xoay quanh lòng bàn tay hắn.
Một tia kinh ngạc lóe lên trong mắt Hàn Lập. Hắn liền ngưng thần, dùng thần thức dò xét. Trong khoảnh khắc, quang đoàn hóa thành một mảnh tử vụ, rồi khi hắn niệm pháp quyết, vật ấy lập tức hiển lộ hình dạng thật – một tấm võng ánh tím trong suốt, tầng tầng lớp lớp như tơ lụa, lấp lánh linh quang.

Ngân Nguyệt nhìn thấy liền kêu lên kinh hãi:
“Không ngờ là Tử Vân Đấu! Đây chính là một trong những Cổ Bảo danh chấn thời thượng cổ đó!”

Hàn Lập khẽ nhướng mày, giọng pha chút vui mừng:
“Vật này cũng là Thông Thiên Linh Bảo sao?”

Ngân Nguyệt lắc đầu, nhưng giọng đầy kính sợ:
“Không đến mức ấy. Tuy chưa đạt tới cấp Thông Thiên, nhưng Tử Vân Đấu nổi tiếng về khả năng phòng ngự tuyệt luân. Một khi thi triển, có thể che kín cả phạm vi trăm trượng, thậm chí ngàn trượng, ngăn cản mọi công kích. Không chỉ bảo hộ, mà còn có thể vây địch trong lưới, tự hành thi triển ‘Ngọc Dương Chân Hỏa’ để thiêu đốt kẻ thù. Trong các loại cổ bảo phòng ngự, đây chính là vật đứng đầu!”

Nghe đến đây, Hàn Lập không giấu nổi niềm vui. Hắn mỉm cười nhạt, vuốt nhẹ tấm võng trong tay, cảm nhận từng tia linh khí dao động như sống. Dù vậy, hắn vẫn cẩn thận thu lại, ánh mắt bình tĩnh như thể mọi hỷ nộ đều đã được giấu sâu trong lòng.

Sau một thoáng trầm ngâm, Hàn Lập nhẹ giọng nói:
“Có lẽ bảo vật này không phải do Thương Khôn Thượng Nhân dùng qua. Rất có thể là vật rơi ra từ Trụy Ma Cốc… nơi mà bao tu sĩ từng liều mạng tìm kiếm.”

Ngân Nguyệt gật gù, nhưng cũng thở dài. Họ biết, trong sáu hộp ngọc, chỉ còn hai hộp thuộc về Nam Lũng Hầu – và có lẽ, manh mối về Trụy Ma Cốc nằm trong đó. Dù vậy, Hàn Lập chẳng hề tỏ ra tiếc nuối. Hắn hiểu rõ: sở hữu được bí mật ấy, chưa chắc đã là phúc – vì nếu để lộ ra ngoài, ắt hẳn sẽ khiến vô số lão quái vật truy sát đến cùng.

Sau khi thu hồi toàn bộ bảo vật, Hàn Lập khoanh chân tĩnh tọa trong xe ngựa, dặn Ngân Nguyệt cảnh giới. Hắn nhập định, ổn định linh lực, mặc cho thời gian trôi qua.
Hai ngày hai đêm, đoàn xe vẫn chậm rãi lăn bánh qua thảo nguyên mênh mông. Đôi khi có pháp sĩ Mộ Lan đến kiểm tra, nhưng chỉ là hạng thấp kém, bị hắn dùng pháp thuật mê hoặc qua loa, chẳng mảy may phát hiện gì.

Khi đoàn xe vượt khỏi biên giới Mộ Lan, Hàn Lập lập tức rời đi, mang theo Ngân Nguyệt bay về hướng Thiên Nam. Nhờ thần thức cường đại, hắn có thể cảm ứng từ xa cả trăm dặm, dễ dàng tránh khỏi các pháp sĩ tuần tra, ung dung xuyên qua hoang nguyên tiến vào Phong Nguyên Quốc – một trong những nước thuộc Cửu Quốc Minh, nằm sát biên giới.

Điều khiến hắn chú ý là, trên đường đi không thấy bóng dáng một tu sĩ nào, chỉ có khí tức của pháp sĩ Mộ Lan vương vất khắp nơi. Có lẽ, Cửu Quốc Minh sau khi bị tập kích bất ngờ đã phải rút quân, chuẩn bị cho cuộc đại chiến sắp tới.
Hàn Lập chẳng quan tâm mấy, chỉ chọn những vùng hoang vắng mà đi, giữ vững tốc độ ổn định.

Cho đến một ngày, khi hắn đang độn quang bay qua một dãy núi nhỏ vô danh, bỗng thần sắc khẽ động. Thần thức hắn cảm nhận được phía xa có ba động linh khí dữ dội, kèm theo sát khí ngút trời – rõ ràng có người đang đại chiến.

Hắn lập tức dừng lại, tập trung cảm ứng. Trong đó, có một luồng pháp lực mạnh mẽ vô cùng – hẳn là tu sĩ Nguyên Anh kỳ, còn lại bốn năm luồng yếu hơn, có vẻ là tu sĩ Kết Đan đang liên thủ chống đỡ.
Điều khiến Hàn Lập chú ý hơn, là trong số những luồng khí tức kia, có một hai hơi thở rất quen thuộc, dường như hắn từng gặp qua… nhưng nhất thời lại không nhớ ra là ai.

Sự tò mò trỗi dậy. Hắn thi triển độn thuật, ẩn mình lao về phía đó.
Chỉ trong chốc lát, một cảnh tượng hỗn loạn hiện ra trước mắt: ánh sáng pháp bảo rực trời, linh lực bạo tán, tiếng nổ vang rền. Năm tu sĩ nam nữ đang hợp lực vây một gã pháp sĩ áo hoàng, đầu bóng lưỡng, tu vi Nguyên Anh sơ kỳ.
Dù họ đã dốc toàn lực thúc giục pháp bảo, nhưng vẫn bị hoàng vụ do đối phương phóng ra áp chế dữ dội, từng bước lùi lại.

Pháp sĩ áo hoàng nở nụ cười nham hiểm, ánh mắt tham lam nhìn về phía một nữ tu tuyệt sắc trong nhóm năm người, giọng khinh miệt vang lên:
“Ha! Nha đầu, công pháp của ngươi vừa khéo bù đắp thiếu sót trong pháp môn của ta. Nếu thuận theo, ta có thể tha mạng. Bằng không… đừng trách ta ra tay độc ác.”

Nói dứt lời, hắn phun ra một vũ phiến vàng rực, linh quang chói lòa. Các tu sĩ liền biến sắc, biết rằng đối phương rốt cuộc đã thi triển toàn lực. Họ vội thúc giục pháp bảo, phát động công kích phản đòn. Nhưng tiếng chú ngữ của hoàng bào pháp sĩ vừa dứt, cơn cuồng phong màu vàng bùng nổ dữ dội, hóa thành một cơn lốc cao hơn mười trượng, cuốn trọn cả năm người vào trong.

Từ xa, Hàn Lập đứng lặng, ánh mắt chợt lóe. Hắn nhận ra một trong những người ấy – vị lão giả mập mạp, quanh thân có lôi hồ lượn quanh.
Một thoáng ngạc nhiên pha lẫn cảm khái hiện lên trong mắt hắn.
“Là hắn… quả thật là trái đất tròn!” – Hàn Lập thì thầm, khóe môi khẽ nhếch, ánh nhìn trở nên sâu xa.

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 173 – Chương 704 mở ra bằng khoảnh khắc Hàn Lập thu được Tử Vân Đấu – một dị bảo phòng ngự cường đại – nhưng lại khép lại bằng một cảnh bất ngờ: hắn tình cờ chứng kiến một cuộc chiến dữ dội, nơi có người quen cũ từng gặp trong hành trình tu đạo.
Chương này vừa mang ý nghĩa chuyển giao — kết thúc quãng nghỉ yên bình, đồng thời mở ra một chuỗi biến cố mới.
Bóng dáng quá khứ lại xuất hiện, và số phận Hàn Lập, một lần nữa, chuẩn bị cuốn vào vòng xoáy của những trận chiến sinh tử phía trước.

Chương 705: Câu Linh Thổ Long

Ở chương trước, Chương 704: Kỳ ngộ tái hiện, sau khi trải qua những hiểm cảnh liên tiếp trong khu vực phong cấm, Hàn Lập đã giải cứu một nhóm tu sĩ khỏi pháp trận cổ, đồng thời nhờ cơ duyên mà nhận được manh mối mới về khu vực trung tâm Mộ Lan. Những tầng cấm chế, bảo vật và dị thú xuất hiện ngày càng nhiều khiến hành trình trở nên cực kỳ nguy hiểm. Chính trong bối cảnh ấy, bước sang Chương 705: Câu Linh Thổ Long, Hàn Lập vô tình chứng kiến một trận chiến kịch liệt giữa các tu sĩ và một pháp sĩ tóc bóng, mở đầu cho cuộc chạm trán gay cấn với một loại linh thuật hiếm thấy trong giới tu tiên.

Cảnh tượng mở đầu chương là một cơn cuồng phong khủng khiếp, mạnh đến mức thiên địa cũng biến sắc, khiến năm tu sĩ bị cuốn vào giữa, pháp bảo của họ bị thổi bay, thân thể thì bị giam trong luồng gió, không thể động đậy dù chỉ một tấc. Giữa cơn lốc đó, một pháp sĩ đầu bóng loáng mặc hoàng bào cười to, ngạo nghễ như nắm trọn cục diện. Hắn giơ nắm đấm hướng lên trời, triệu hồi ra một bàn tay vàng khổng lồ, định bắt sống nữ tu sĩ trẻ tuổi đang điều khiển hỏa hồng phi kiếm.

Nữ tu – sắc mặt diễm lệ nhưng tái nhợt – không thể khống chế được pháp bảo của mình, chỉ biết nhìn bàn tay to đang ập xuống như lưới trời, trong lòng tràn đầy tuyệt vọng. Bốn người đồng hành muốn cứu nàng nhưng đều bị cuồng phong trói chặt, duy chỉ có lão giả to béo tu vi cao hơn một chút, cố gắng phóng ra đạo điện hồ màu lam công kích bàn tay vàng. Thế nhưng, đòn tấn công như ném đá xuống biển, không gây chút tổn hại nào.

Khi bàn tay khổng lồ sắp tóm lấy nữ tử, đột nhiên, một luồng kiếm quang xanh lấp lánh từ xa bắn tới, đánh tan bàn tay vàng, khiến cuồng phong cũng tiêu tán như chưa từng tồn tại. Mọi người kinh ngạc, chỉ thấy pháp sĩ hoàng bào đứng ngây người, xoay người nhìn về một phía, ánh mắt đầy giận dữ. Từ không trung trống rỗng, vang lên một giọng nam trầm ổn:

“Không phải ta lén lút, mà là các hạ tu vi còn kém, nhìn không ra sự tồn tại của Hàn mỗ mà thôi.”

Thanh âm ấy vừa dứt, thanh quang lóe lên, Hàn Lập hiện thân giữa không trung, vẻ mặt thản nhiên, ánh mắt bình tĩnh như nước. Hắn vừa rồi từ xa chứng kiến năm người bị khốn trong cuồng phong, tình thế nguy cấp, nên không do dự mà xuất thủ một đạo Thanh Nguyên kiếm khí, phá vỡ trận pháp của pháp sĩ họ Đàm.

Nữ tu sĩ được cứu – tự xưng là Niếp Doanh – liền quỳ gối hành lễ, cảm tạ ân cứu mạng. Cái tên khiến Hàn Lập khẽ sững người, bởi hắn cảm thấy hình như đã gặp nàng ở đâu đó, nhưng ký ức xa xôi gần hai trăm năm khiến hắn chỉ mỉm cười, khoát tay bảo thôi. Hắn không ngờ, người quen cũ lại gặp giữa chốn hiểm địa này.

Khi Hàn Lập đối mặt với pháp sĩ họ Đàm, hắn thản nhiên nói:

“Các hạ còn không đi, hay muốn ta ra tay đuổi?”

Câu nói nhẹ như gió nhưng mang uy thế khiến đối phương giật mình, rồi bật cười:

“Ha ha! Một tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ mà cũng dám nói lớn lối như vậy? Đàm mỗ muốn lãnh giáo thần thông của ngươi!”

Hắn nói xong liền bắn xuống đất hai đạn hoàn vàng tươi, sau đó niệm chú. Từ dưới đất, tiếng rền vang như sấm dậy, mặt đất nứt toác, rồi hai con Thổ Long màu vàng từ lòng đất trồi lên, thân dài mấy chục trượng, vảy đất lấp lánh, ánh mắt hung hãn. Hai đạn hoàn kia gắn trên trán Thổ Long, phát ra hoàng mang yêu dị, tựa như sinh linh thật sự.

Hàn Lập hơi kinh ngạc – bởi đây là Câu Linh thuật, một loại pháp thuật cổ hiếm có, có thể triệu hồi linh hồn của thổ linh trong lòng đất để chiến đấu. Hai con Thổ Long gầm vang, rồi đồng loạt lao về phía hắn với khí thế kinh người.

Hàn Lập chỉ khẽ thở dài, rồi há miệng phun ra một đoàn Kiềm Lam Băng Diễm. Ngọn lửa lam sắc chạm vào Thổ Long, lập tức biến chúng thành hai tượng băng khổng lồ, đứng im giữa không trung. Sau đó, hai tia chớp xanh lóe lên – “phành phành” – Thổ Long tan thành bụi vụn, hai đạn hoàn bị Hàn Lập nhẹ nhàng hút vào tay, rồi ném thẳng vào Túi Trữ Vật.

Tất cả diễn ra trong chớp mắt. Hắn bình thản nói:

“Còn chiêu nào khác, cứ việc thi triển. Hàn mỗ muốn xem linh thuật của các hạ lợi hại tới đâu.”

Sự tự tin trong giọng nói khiến hoàng bào pháp sĩ chấn động. Hắn im lặng một lúc, rồi giọng trầm xuống:

“Các hạ là trưởng lão tông nào? Trong tu sĩ Nguyên Anh nổi danh, ta chưa từng nghe có người giống ngươi. Chẳng lẽ mới tiến cấp gần đây?”

Hàn Lập chỉ cười nhạt:

“Chỉ là kẻ vô danh. Nếu ngươi không định ra tay nữa, thì ta cũng sẽ không khách khí.”

Vừa dứt lời, hắn vỗ nhẹ lên túi linh thú, vô số Phệ Kim Trùng ánh kim bay ào ra, tỏa sáng rực rỡ giữa không trung. Đây là lần đầu tiên Hàn Lập chính thức thả ra đám linh trùng này để đối địch với tu sĩ Nguyên Anh, muốn thử xem chúng có đủ sức uy hiếp đối thủ hay không.

Nhưng chưa kịp điều khiển, pháp sĩ họ Đàm đã thất thanh hét lên:

“Phệ Kim Trùng! Ngươi có Phệ Kim Trùng? Còn nhiều đến vậy sao!”

Nỗi sợ hãi hiện rõ trong ánh mắt hắn. Không nói thêm lời nào, hoàng vụ quanh thân tan rã, hắn hóa thành một đạo hoàng hồng, bay đi mất hút trong nháy mắt, tốc độ cực nhanh, không dám ngoảnh đầu lại.

Hàn Lập chỉ nhíu mày, suy xét đôi chút rồi không đuổi theo. Dẫu sao, ở nơi trống trải thế này, truy giết một Nguyên Anh có khả năng xuất khiếu là việc không dễ. Hắn khẽ thu lại Phệ Kim Trùng, ánh mắt điềm tĩnh, rồi bay về phía nhóm tu sĩ vừa được cứu.

Lão giả to béo trong nhóm lập tức tiến lên, thi lễ cúi đầu nói:

“Đa tạ tiền bối ra tay cứu giúp! Vãn bối Lôi Vạn Hạc, đệ tử Hoàng Phong Cốc, xin khắc ghi đại ân này.”

Những người còn lại cũng đồng loạt thi lễ:

“Cự Kiếm Môn Thạch Tề Vân, Yểm Nguyệt Tông Đường Minh Hoa, Thiên Khuyết Bảo Tiễn Hoàn, đồng bái tạ tiền bối!”

Nữ tu Niếp Doanh lặng lẽ đứng phía sau, nhìn Hàn Lập với ánh mắt cảm kích xen lẫn nghi hoặc – như muốn nhận ra người quen trong quá khứ. Hàn Lập chỉ gật đầu nhẹ, không nói gì thêm.

Phàm Nhân Tu Tiên Tập 173 – Chương 705 không chỉ là một trận chiến ngắn ngủi, mà còn là bức tranh thể hiện rõ uy thế và sự điềm tĩnh của Hàn Lập khi bước vào cảnh giới Nguyên Anh. Qua cách hắn phá tan linh thuật cổ, trấn áp pháp sĩ, và khiến kẻ địch kinh hồn bạt vía trước đàn Phệ Kim Trùng, ta thấy rõ một Hàn Lập ngày càng trưởng thành, thâm trầm và đáng sợ. Đồng thời, việc tái ngộ Niếp Doanh cùng các tu sĩ chính đạo cũng mở ra những nút thắt mới, báo hiệu cho những liên minh và thử thách kế tiếp trên con đường tiến sâu vào Mộ Lan bí cảnh.

Lên đầu trang