Sau khi rời khỏi vùng hỗn chiến và tạm thời thoát khỏi sự truy đuổi của pháp sĩ Mộ Lan, Hàn Lập tiếp tục ẩn mình trong vùng biên giới loạn lạc. Ở những chương trước, hắn đã bộc lộ uy lực cường đại, hủy diệt kẻ thù chỉ trong khoảnh khắc, khiến nhiều tu sĩ phải khiếp đảm. Tuy nhiên, sau bao biến cố, Hàn Lập dường như đã trở nên trầm lặng hơn — ánh mắt hắn phản chiếu sự điềm tĩnh của một kẻ từng trải, người đã đi qua sinh tử vô số lần.
Và trong Chương 706: Lôi Vạn Hạc đích chấn kinh, định mệnh lại một lần nữa sắp đặt để hắn gặp lại những người quen cũ — những tu sĩ từng là đồng môn, những người mà khi xưa còn gọi hắn là “sư đệ”, “vãn bối”. Nhưng giờ đây, địa vị đã đảo ngược — hắn là kẻ đứng ở tầng cao hơn, là “tiền bối” khiến tất cả phải kinh hãi cúi đầu.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 174 – Chương 706: Lôi Vạn Hạc đích chấn kinh
Lúc này, Hàn Lập đang đứng giữa đám tu sĩ vừa được hắn cứu. Trong số đó có một lão giả mập mạp, vẻ mặt hiền hòa nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ kinh ngạc và khó hiểu. Người ấy chính là Lôi sư bá, hay còn gọi là Lôi Vạn Hạc — người từng trao đổi linh dược với Hàn Lập khi xưa, khi hắn vẫn chỉ là một tu sĩ cấp thấp của Hoàng Phong Cốc.
Nhìn thấy lão, Hàn Lập bất giác nở một nụ cười kỳ dị. Cái cách Lôi Vạn Hạc cúi đầu, xưng hắn là “tiền bối” khiến trong lòng Hàn Lập dâng lên một cảm xúc khó tả — vừa lạ lẫm, vừa bâng khuâng. Bao nhiêu năm trôi qua, thế sự đổi thay, kẻ từng là sư điệt nay lại phải cúi mình trước hắn — thật đúng là chuyện đời vô thường.
Bên cạnh Lôi Vạn Hạc là Niếp Doanh, một nữ tu sĩ dung nhan thanh lệ, trí tuệ hơn người. Năm xưa nàng từng ra tay bảo vệ hai huynh đệ Mộ Dung trong Hoàng Phong Cốc, khi ấy Hàn Lập cũng có mặt. Lần gặp lại này, nàng đã thành tựu Kim Đan, dung mạo vẫn như hoa, song ánh mắt lại chan chứa nghi hoặc — dường như trong gương mặt bình thản của vị Nguyên Anh kỳ trước mặt có điều gì đó khiến nàng cảm thấy quen thuộc.
Ánh mắt Niếp Doanh sáng lên, khẽ run rẩy. Nàng nhìn kỹ Hàn Lập, rồi chậm rãi thốt ra một câu khiến mọi người đều sững sờ:
“Ngươi là đệ tử của Lý sư thúc — Hàn Lập, Hàn sư đệ phải không?”
Câu nói ấy như một tia sét giữa trời quang. Tất cả tu sĩ có mặt đều trợn mắt há hốc mồm. Vị Nguyên Anh tiền bối đầy uy nghiêm kia… lại là một tu sĩ Trúc Cơ nho nhỏ của Hoàng Phong Cốc năm nào sao?
Lôi Vạn Hạc ban đầu còn ngờ vực, nhưng khi Hàn Lập mỉm cười nhắc lại chuyện năm xưa — rằng lão từng tặng hắn phương thuốc quý, giúp hắn luyện thành linh dược — thì mọi nghi ngờ đều tan biến. Lão trợn tròn mắt, há hốc mồm, cả người run rẩy, chỉ biết thốt lên:
“Ngươi… ngươi thật sự là Hàn sư điệt năm đó sao?”
Không khí lúc ấy lặng đi. Những người xung quanh đều như bị đóng băng. Ai nấy đều không thể tin nổi — một tiểu bối Trúc Cơ năm nào, giờ đây đã bước lên hàng Nguyên Anh kỳ, một cảnh giới mà cả đời họ khó lòng với tới.
Hàn Lập chỉ khẽ cười. Hắn nhìn họ, giọng điềm tĩnh mà mang theo một chút xa xăm:
“Lôi sư bá, không cần quá kinh ngạc. Chuyện xưng hô chỉ là lễ nghĩa mà thôi. Nơi này không tiện nói chuyện, chúng ta rời khỏi đây đã rồi nói sau.”
Lôi Vạn Hạc vội vàng cúi người, giọng run run:
“Hàn tiền bối, vãn bối nào dám nhận hai chữ ‘sư bá’. Giờ đây ngài đã là Nguyên Anh, là bậc tiền bối của chúng ta.”
Câu nói ấy như đặt dấu chấm hết cho khoảng cách giữa quá khứ và hiện tại. Trong mắt họ, Hàn Lập đã không còn là sư đệ nhỏ bé năm xưa — mà là một tồn tại khiến ai cũng phải kính sợ.
Ngay sau đó, Hàn Lập lấy ra Ngự Phong Xa — một pháp bảo kỳ diệu hình vuông, được luyện chế tinh xảo, có thể chở người bay với tốc độ cực nhanh. Hắn khẽ vung tay, bạch quang lóe sáng, cỗ xe to lớn hiện ra trước mắt khiến mọi người kinh ngạc.
“Cùng lên xe đi!” – Hắn nói gọn.
Khi linh lực truyền vào, Ngự Phong Xa chấn động, rồi hóa thành một đạo hồng quang lao vút lên bầu trời. Trong nháy mắt, họ đã rời xa vùng chiến loạn, bay qua từng dãy núi mờ sương.
Ngồi trong xe, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm. Sự sợ hãi tan biến, thay vào đó là niềm thán phục đối với Hàn Lập. Lôi Vạn Hạc bấy giờ mới lên tiếng, kể lại mọi chuyện — rằng họ được liên minh giao nhiệm vụ bí mật, không ngờ trong lúc quay về lại bị pháp sĩ Mộ Lan truy đuổi, suýt bỏ mạng nếu không gặp Hàn Lập cứu giúp.
Hàn Lập chỉ gật đầu, không nói thêm. Nhưng rồi hắn hỏi một câu khiến bầu không khí trở nên trầm xuống:
“Lôi đạo hữu, gia sư Lý Hóa Nguyên của ta… hiện giờ thế nào?”
Lôi Vạn Hạc cúi mặt, giọng nặng trĩu:
“Hơn trăm năm trước, Lý sư đệ đã tử trận trong một cuộc chiến với pháp sĩ Mộ Lan. Còn phu nhân của ngài… vì không thể kết kim đan nên đã mất không lâu sau đó.”
Hàn Lập lặng người. Bàn tay hắn khẽ run, đôi mắt ánh lên vẻ đau thương sâu kín. Hắn thì thầm:
“Vậy… những sư huynh đệ khác của ta thì sao?”
“Không còn ai cả,” — Lôi Vạn Hạc thở dài. “Họ có tư chất tốt, nhưng cuối cùng cũng chỉ dừng lại ở cảnh giới giả đan. Giờ đây, Hoàng Phong Cốc e đã thay đổi hoàn toàn.”
Nghe vậy, Hàn Lập rơi vào trầm mặc. Trong tâm trí hắn hiện lên từng gương mặt quen thuộc — Vu Khôn, Tống Mông, Chung Vệ Nương — những người đã cùng hắn tu luyện, cùng chiến đấu. Giờ tất cả chỉ còn là kỷ niệm mờ nhạt giữa dòng thời gian.
Niếp Doanh nhìn hắn, ánh mắt có chút thương cảm. Nàng khẽ hỏi:
“Hàn tiền bối… người còn định quay lại Hoàng Phong Cốc chăng?”
Hàn Lập khẽ nhắm mắt, giọng trầm mà bình thản:
“Không. Ta giờ đã là trưởng lão của Lạc Vân Tông, thuộc Thiên Đạo Minh. Ở đó ta được đối đãi không tệ. Những chuyện cũ… không cần nhắc lại nữa.”
Câu nói ấy khiến Niếp Doanh khẽ cúi đầu, trong lòng dâng lên chút hụt hẫng. Còn Lôi Vạn Hạc thì chỉ biết thở dài — bởi ông hiểu, người thanh niên năm nào đã không còn là Hàn Lập của quá khứ nữa.
Một lúc sau, Niếp Doanh bỗng hỏi khẽ, giọng mang chút hy vọng:
“Không biết tiền bối… còn nhớ Tiêu Thúy Nhi chăng?”
Hàn Lập khẽ giật mình, ánh mắt thoáng lay động:
“Tiêu Thúy Nhi? Dĩ nhiên là nhớ. Ngươi… biết tiểu nha đầu đó sao?”
Giọng hắn mềm lại, như gió nhẹ thổi qua ký ức xưa. Trong tâm trí, hình ảnh một cô gái nhỏ hoạt bát, lanh lợi lại hiện về — nụ cười của nàng vẫn sáng như ngày nào, chỉ có thời gian là không thể quay lại.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 174 – Chương 706 khép lại trong sự giao hòa giữa quá khứ và hiện tại. Hàn Lập – từ một tu sĩ nhỏ bé, nay đã bước lên hàng cường giả, nhưng khi nhìn lại, hắn chỉ thấy sự cô độc và vô thường của con đường tu đạo.
Cuộc gặp gỡ với Lôi Vạn Hạc và Niếp Doanh không chỉ là một sự trùng phùng, mà còn là lời nhắc nhở về quãng đời xưa cũ – nơi hắn từng bắt đầu, nơi giờ đây chỉ còn là tro bụi của thời gian.
Trong khoảnh khắc ấy, Hàn Lập nhận ra — dù đã vượt qua bao cảnh giới, có được sức mạnh vô song, thì những ký ức về tình nghĩa, về con người, về sư môn… vẫn mãi là phần sâu thẳm không thể xóa nhòa trong tâm hồn hắn.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 174 – Chương 707: Nam Cung chi tấn
Ở chương 706, sau khi rời khỏi khu vực phong ấn và tiễn biệt đám tu sĩ khác, Hàn Lập cùng đồng bạn tiếp tục hành trình trên chiếc Ngự Phong xa. Hắn tạm thời rời xa những cuộc chiến khốc liệt, lòng mang nhiều suy tư về con đường tu đạo, về những ân oán và bóng hình đã lùi vào quá khứ.
Trong làn gió lạnh thổi qua mênh mông trời đất, Hàn Lập tưởng như đã thoát khỏi mọi trói buộc, nhưng số phận lại không để hắn yên.
Và ngay trong Chương 707: Nam Cung chi tấn, một cuộc hội ngộ bất ngờ đã gợi lại ký ức xưa, khiến trái tim tưởng như đã nguội lạnh của hắn bỗng chốc rung động trở lại…
Khi ngồi trên Ngự Phong xa, Hàn Lập chợt nhớ đến một người — một tiểu nha đầu năm xưa mà hắn từng đưa vào Hoàng Phong Cốc tu luyện. Hắn không ngờ mình vẫn còn nhớ rõ đôi mắt ngây thơ và dáng vẻ nhút nhát của nàng thuở ban đầu.
Niếp Doanh — đồng hành cùng hắn lúc này — mỉm cười, nói rằng tiểu nha đầu năm nào giờ đã tiến vào Kết Đan kỳ và lập gia đình, sư phụ nàng là Mã lão đầu thì có lẽ nay đã hóa thành tro bụi.
Hàn Lập nghe vậy chỉ im lặng. Một nỗi buồn nhẹ lướt qua ánh mắt. Trong lòng hắn, Mã sư huynh năm xưa là người đã từng trao cho hắn chút chân tình giữa thế gian bạc bẽo, nhưng tuế nguyệt trôi qua, tất cả đều đã tan biến.
“Thời gian đúng là thứ tàn nhẫn nhất…” — Hắn khẽ nói, giọng pha lẫn chút hoài niệm lẫn cô tịch.
Niếp Doanh lại tiếp tục kể rằng, sư muội họ Tiêu ấy thường nhắc đến Hàn tiền bối, nhớ ân tình năm nào, chưa từng quên.
Nhưng Hàn Lập chỉ khẽ lắc đầu: “Ta năm đó chỉ thuận tay giúp đỡ, chẳng đáng để nhắc lại. Giờ cảnh còn người mất, lưu luyến cũng vô ích.”
Nói đoạn, hắn ngẩng nhìn trời, ánh mắt dường như đang tìm kiếm một điều gì nơi xa xăm, rồi lại vụt tắt.
Thấy thái độ lạnh nhạt của hắn, Niếp Doanh và Lôi Vạn Hạc chỉ còn biết nhìn nhau cười khổ. Cả hai đều hiểu — Hoàng Phong Cốc đối với Hàn Lập giờ chỉ là quá khứ đau thương.
Năm xưa, khi các đệ tử cốt lõi bỏ chạy vào Cửu Quốc Minh, Hàn Lập — kẻ từng chỉ là một Trúc Cơ nhỏ bé — bị gạt ra ngoài. Không ai ngờ rằng người bị bỏ rơi năm đó giờ lại là một Nguyên Anh chân nhân, đạo hạnh thâm sâu, khiến bọn họ phải cúi đầu gọi “tiền bối”.
Không khí trong Ngự Phong xa bỗng trở nên nặng nề.
Một lúc sau, Hàn Lập đột nhiên mở miệng hỏi, giọng trầm thấp:
“Yểm Nguyệt Tông của các ngươi, có phải từng có một nữ tu sĩ tên Nam Cung Uyển?”
Câu hỏi ấy khiến mọi người khẽ sững.
Một tu sĩ tên Đường Minh Hoa liền đáp: “Tiền bối biết Nam Cung sư thúc sao? Sư thúc hiện đang tọa trấn tại bản môn, tu vi ổn định, tất cả đều tốt cả.”
Hàn Lập thoáng ngạc nhiên: “Nàng vẫn ổn chứ? Chẳng lẽ… đã kết thành Nguyên Anh?”
“Vâng! Hơn trăm năm trước, sư thúc đã kết Nguyên Anh thành công, giờ là một trong các trưởng lão của tông môn.”
Nghe đến đây, Hàn Lập bất giác ngẩn người. Trong mắt hắn hiện lên một ánh sáng kỳ lạ — vừa là mừng rỡ, vừa là xa xăm, như thể một vết thương đã lâu chợt bị chạm đến.
Hắn khẽ nói: “Nam Cung Uyển… nàng quả thực vẫn còn sống tốt… thế là tốt rồi.”
Thế nhưng, lời nói tiếp theo của Đường Minh Hoa khiến tâm can hắn chấn động:
“Ba tháng nữa, Nam Cung sư thúc sẽ cùng Ngụy trưởng lão của Hóa Ý Môn cử hành song tu đại điển. Hai vị sẽ trở thành đạo lữ chính thức. Nếu tiền bối là người quen cũ, bản tông nhất định sẽ mời đến tham dự.”
Ngay khoảnh khắc ấy, tâm thần Hàn Lập như bị sét đánh.
“Song tu đại điển?” — hắn lặp lại, giọng khàn đi.
Đường Minh Hoa tưởng hắn không nghe rõ, liền giải thích: “Phải, Ngụy Ly Thần — vị trưởng lão của Hóa Ý Môn, hơn ba trăm năm đã kết Nguyên Anh, được xem là kỳ tài của Thiên Nam. Cả hai môn phái đã tốn nhiều công sức để thành tựu mối lương duyên này.”
Hàn Lập im lặng rất lâu. Không ai nghe được tiếng thở của hắn, nhưng khí tức quanh người như chìm xuống, lạnh lẽo đến rợn người.
Ánh mắt hắn lặng nhìn xa xăm, tưởng như không hề tồn tại cảm xúc. Rồi bỗng nhiên, hắn mỉm cười nhạt:
“Hàn mỗ không có ác ý gì. Chỉ là nghe tin người từng quen biết nay sắp thành đạo lữ, trong lòng có chút dao động thôi. Nếu có đại điển, ta tất nhiên sẽ đến.”
Câu nói nghe có vẻ thản nhiên, nhưng giọng điệu ấy lại như mang theo ngàn cân nặng.
Mọi người trong Ngự Phong xa đều cảm nhận được luồng khí áp vô hình, khiến ai nấy không dám thở mạnh.
Hàn Lập khi ấy, như hóa thành tượng đá — tĩnh lặng, kiêu ngạo, và cô độc đến đáng sợ.
Sau đó, hắn chỉ hỏi qua loa vài chuyện khác về tình hình của các tông môn. Khi nghe nói Lệnh Hồ lão tổ của Hoàng Phong Cốc sắp đến đại hạn, hắn chỉ khẽ nhíu mày, rồi thôi, không nói thêm.
Một lát sau, hắn chợt nhớ ra, lại hỏi:
“À… còn một người — Nam Cung Bình, có phải là đường muội của Nam Cung Uyển?”
Đường Minh Hoa thoáng sửng sốt, rồi lắc đầu: “Vãn bối chưa từng nghe qua cái tên này. Trong tông, sư thúc Nam Cung Uyển vẫn một mình tu luyện, chưa từng nhắc đến ai là đường muội cả.”
Hàn Lập khẽ trầm ngâm, giọng lạc đi: “Vậy sao… có lẽ ta nhớ nhầm.”
Nhưng trong lòng hắn biết rõ — Nam Cung Bình năm đó chẳng qua chỉ là Nam Cung Uyển cải trang. Nàng vì điều gì mà phải giấu thân phận? Vì trốn tránh hắn, hay vì không muốn để lộ tình cảm năm xưa?
Bao nhiêu nghi vấn cứ thế xoáy sâu trong tâm trí, khiến hắn chẳng thể bình tâm.
Ngự Phong xa lại trôi đi trong im lặng.
Bầu trời rộng lớn, gió thổi ào ạt, nhưng trong lòng Hàn Lập, tất cả như lặng lại. Hắn ngồi một mình, nhắm mắt, dường như muốn xóa đi ký ức, nhưng càng muốn quên, hình bóng ấy càng rõ nét.
Đến khi bay đến một đỉnh núi hoang vắng, Hàn Lập mở mắt, nhìn xa rồi nói:
“Tại hạ cùng các vị chia tay ở đây. Nơi này đã an toàn, còn ta có việc riêng phải đi.”
Nói xong, hắn quay lưng, điều khiển Ngự Phong xa lao vào không trung.
Chỉ trong khoảnh khắc, thân ảnh ấy biến mất giữa trời mây mờ ảo.
Phía sau, đám người Lôi Vạn Hạc đứng lặng, nhìn theo, trong lòng dâng lên cảm giác kính sợ pha lẫn cảm thán.
Một tu sĩ Thiên Khuyết Bảo khẽ hỏi:
“Vị Hàn tiền bối ấy thật sự là đệ tử Hoàng Phong Cốc của ngươi sao, Lôi huynh?”
Lôi Vạn Hạc chau mày, đáp gọn: “Ngươi nghĩ ta nói dối ư?”
Câu trả lời khiến ai nấy im bặt. Họ đều hiểu — trong vòng hai trăm năm mà có thể từ một Trúc Cơ tầm thường tiến đến cảnh giới Nguyên Anh, thì người ấy chắc chắn là thiên tư tuyệt thế.
Tu sĩ họ Tiễn vuốt râu, giọng trầm hẳn xuống:
“Các ngươi có hiểu điều đó nghĩa là gì không? Một người như vậy… có khả năng tiến vào Hóa Thần kỳ.”
Lời vừa dứt, tất cả đều chấn động.
Tu sĩ Hóa Thần kỳ — trong lịch sử Thiên Nam mấy vạn năm qua, chưa từng xuất hiện thêm một ai. Người cuối cùng, dù chỉ tồn tại trong chốc lát, nhưng đã vô địch thiên hạ, khiến cả chính – ma – trung lập tam đạo đều phải cúi đầu.
Lời nói ấy như tiếng sấm vang giữa trời, để lại trong lòng họ nỗi kinh ngạc xen lẫn sợ hãi.
Còn Hàn Lập, khi ấy đã đi xa — mang theo một trái tim nặng trĩu, cùng ký ức không thể nguôi về Nam Cung Uyển.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 174 – Chương 707 không chỉ là một đoạn hội thoại bình thường, mà là một bước ngoặt cảm xúc lớn trong hành trình của Hàn Lập.
Sau bao năm tu hành lạnh lùng, đây là lần hiếm hoi hắn để lộ tình cảm và nỗi đau thật sự trong lòng.
Người từng yêu giờ đã thành đạo lữ của kẻ khác, quá khứ tan như khói, chỉ còn lại hắn — một kẻ tu tiên cô độc, tiếp tục bước đi trên con đường dài bất tận, nơi mà đạo tâm và nhân tâm luôn giằng xé nhau.
Và chính từ khoảnh khắc này, người nghe hiểu rằng: Hàn Lập không chỉ là một tu sĩ lạnh lùng, mà là một con người từng yêu, từng mất, từng đau — rồi mới trở nên vô tình.
Đó chính là ý nghĩa sâu sắc mà chương này gửi gắm:
“Tu đạo, không chỉ luyện thân và linh, mà còn là quá trình diệt trừ nhân tâm. Nhưng càng muốn quên, thì con người lại càng nhớ.”
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 174 – Chương 708: Hàn Lập đích quyết tâm
Ở chương trước, Chương 707: Gặp lại cố nhân, Hàn Lập vừa biết tin Nam Cung Uyển — người từng có mối nhân duyên với hắn — sắp trở thành song tu đạo lữ của một tu sĩ tên Ngụy Ly Thần thuộc Hóa Ý Môn. Tin tức ấy như sét đánh ngang tai khiến Hàn Lập bàng hoàng, trong lòng dâng lên vô số cảm xúc phức tạp: phẫn nộ, tiếc nuối, xen lẫn cả ghen tuông âm ỉ. Sau nhiều năm tu luyện, hắn đã là một cường giả Nguyên Anh kỳ, từng lạnh lùng trước mọi thứ, vậy mà khi nhắc đến nàng, lý trí trong hắn như sụp đổ. Câu chuyện hôm nay trong Chương 708: Hàn Lập đích quyết tâm chính là khởi đầu cho quyết định định mệnh của hắn — một quyết định sẽ thay đổi cả vận mệnh của Hàn Lập lẫn thế cục tu tiên giới trong Cửu Quốc Minh.
Khi cơn sóng lòng lắng xuống, Hàn Lập ngồi lặng trong không trung, thần sắc trầm mặc. Hắn hồi tưởng lại những gì vừa nghe được từ đám tu sĩ Lôi Vạn Hạc. Bọn họ không biết rằng chính vị “Hàn tiền bối” mà họ đang bàn luận kia lại đang ở ngay gần, lặng lẽ lắng nghe từng lời. Trong mắt họ, Hàn Lập là một nhân vật phi phàm, tương lai có thể trở thành cột trụ của toàn cõi Thiên Nam, người mà ngay cả các đại phái đều muốn lôi kéo. Nhưng trong lòng Hàn Lập, những lời ấy chỉ như gió thoảng. Hắn không quan tâm đến danh vọng, quyền lực hay địa vị — điều duy nhất khiến hắn trăn trở lúc này chính là Nam Cung Uyển.
Từ thuở ban đầu, giữa hắn và nàng chỉ là một mối duyên mỏng manh, một lần xuân phong ngắn ngủi rồi chia xa. Họ tưởng như đã quên nhau giữa biển tu tiên dài dằng dặc. Nhưng rồi, từng kỷ niệm nhỏ, từng ánh mắt, từng hơi thở của nàng lại in sâu trong tâm trí hắn, để đến khi nghe tin nàng sắp thuộc về kẻ khác, Hàn Lập mới nhận ra, nơi sâu nhất trong lòng hắn, nàng chưa từng rời đi.
“Không thể để chuyện đó xảy ra.” – Hắn thì thầm, giọng khàn khàn như lửa nung trong ngực. Hàn Lập hiểu rõ tính mình – một khi đã quyết, sẽ không bao giờ quay đầu.
Hắn bắt đầu suy nghĩ từng phương án, từng khả năng. Một, là âm thầm đến Yểm Nguyệt Tông, tìm gặp Nam Cung Uyển trước khánh điển, hỏi rõ tâm ý nàng, thậm chí đưa nàng đi nếu có thể. Nhưng Hàn Lập cũng biết, Nam Cung Uyển đã ở Yểm Nguyệt Tông nhiều năm, là trưởng lão có địa vị cao. Nàng sẽ không dễ dàng bỏ đi, trừ khi có lý do đủ mạnh để nàng dứt áo.
Phương án thứ hai, mạo hiểm hơn — đợi đến ngày song tu đại điển, hắn sẽ công khai xuất hiện, chính thức cầu hôn nàng trước mặt toàn thể tu sĩ Cửu Quốc Minh. Đó là một con đường rực rỡ nhưng đầy nguy hiểm. Yểm Nguyệt Tông, lục phái, thậm chí cả Hóa Ý Môn đều sẽ không dễ dàng để hắn cướp người đi. Nhưng đổi lại, nếu thành công, hắn sẽ đường đường chính chính, không còn gì phải giấu giếm.
Và cuối cùng, là phương án thứ ba — tàn nhẫn nhất: lặng lẽ ám sát Ngụy Ly Thần. Nếu kẻ kia biến mất khỏi thế gian, khánh điển cũng sẽ tan biến. Mọi việc sẽ trở lại như chưa từng có. Nhưng Hàn Lập hiểu rõ, Hóa Ý Môn không phải hạng tầm thường. Bên trong có đến bốn, năm vị trưởng lão Nguyên Anh kỳ, thực lực vượt xa Lạc Vân Tông. Một khi động thủ, dù hắn có thần thông quảng đại đến đâu cũng khó lòng rút lui toàn mạng.
Hắn im lặng rất lâu, ánh mắt sâu như đáy hồ tĩnh lặng. Cuối cùng, Hàn Lập chọn cách dung hòa. Trước hết, hắn sẽ đến Yểm Nguyệt Tông gặp Nam Cung Uyển, hỏi rõ tâm ý của nàng. Nếu nàng thực sự muốn song tu cùng Ngụy Ly Thần, hắn sẽ không tin ngay. Hắn sẽ đến Hóa Ý Môn, dò xét tình hình, tìm cơ hội ra tay. Nếu mọi cách đều thất bại, hắn sẽ công khai đến ngày khánh điển, trước mặt toàn thể chúng tu, giành lại nàng bằng chính thực lực của mình.
Trong lòng Hàn Lập, lần này không còn là lý trí của một tu sĩ nữa, mà là bản năng của một nam nhân — một kẻ không cho phép người khác chạm vào điều mình trân quý nhất.
Sau khi quyết định, tinh thần hắn bỗng trở nên thông suốt. Một luồng chiến ý mạnh mẽ bùng lên trong người, như lửa cháy rừng khô. Đôi mắt Hàn Lập lóe sáng, hắn phóng mình lên không, hóa thành một luồng độn quang bay thẳng về phương Bắc – nơi Yểm Nguyệt Tông tọa lạc.
Đường đi dài dằng dặc, nhưng tâm trí hắn tỉnh táo hơn bao giờ hết. Bắc Lương Quốc – vùng đất khắc nghiệt, linh khí loãng, tu sĩ ít ỏi, là nơi lục phái Việt Quốc từng chạy đến ẩn náu sau thất bại. Giờ đây, sau trăm năm gian khổ, họ đã bén rễ, dựng lại cơ nghiệp, trong đó Yểm Nguyệt Tông là kẻ cường thịnh nhất.
Ngọn Linh Lung Sơn, nơi tông môn đóng đô, sừng sững giữa biển mây. Dưới chân núi là hàng trăm đệ tử cấp thấp khổ luyện mỗi ngày; giữa lưng chừng núi là nơi trú ngụ của tu sĩ Trúc Cơ; còn đỉnh núi – linh khí dày đặc, chính là lãnh địa của các trưởng lão Kết Đan kỳ trở lên.
Giữa không gian ấy, một người tên Viên Khôn – chỉ là tu sĩ Luyện Khí kỳ, lại đảm nhiệm chức vụ quản sự, một vị trí vốn dành cho người có tu vi cao hơn hắn nhiều. Viên Khôn chẳng có tài năng tu luyện, nhưng lại khéo xử lý việc thế tục, nên được giữ lại trong Yểm Nguyệt Tông.
Hôm nay, hắn đang cùng hai đệ tử khác đi thu mua vật phẩm trong một trấn nhỏ gần Linh Lung Sơn. Nhưng Viên Khôn không hay biết, có một ánh mắt vô hình đang dõi theo hắn từ tầng trên của một tửu lâu gần đó – ánh mắt của Hàn Lập.
Từ nơi ấy, một tia thần thức mạnh mẽ, lạnh lẽo như gươm bén, len lỏi bao quanh Viên Khôn. Hàn Lập chăm chú quan sát người này. Hắn không có ý định gây hại, mà chỉ đang dò xét – bởi thông qua Viên Khôn, hắn có thể tìm hiểu thêm tin tức về Yểm Nguyệt Tông, nơi Nam Cung Uyển đang ở.
Từ thần thức ấy, Hàn Lập khẽ nhắm mắt, trong lòng khẽ nói:
“Uyển nhi, ba tháng nữa, nếu nàng thực sự muốn gả cho người khác… Hàn mỗ thà khiến thiên hạ cười chê, cũng quyết không để nàng rời khỏi tay ta.”
Đôi mắt hắn mở ra, ánh nhìn kiên định đến lạnh người. Từ giây phút đó, trong lòng Hàn Lập chỉ còn một ý niệm duy nhất – đoạt lại nàng bằng mọi giá.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 174 – Chương 708 không chỉ là một bước ngoặt về mặt cảm xúc mà còn là khởi đầu cho chuỗi hành động quyết liệt sắp tới. Hàn Lập – vốn là người lý trí, điềm đạm, luôn cân nhắc thiệt hơn – nay lại để con tim dẫn lối. Chương này cho thấy một mặt khác của hắn: con người thật, máu thịt, biết yêu, biết giận, biết chiếm hữu. Quyết định của Hàn Lập không chỉ vì tình cảm cá nhân mà còn phản ánh sự chuyển mình của hắn – từ một tu sĩ lạnh lùng vô tình, trở thành người dám đứng lên vì điều mình khao khát, cho dù phải đối đầu với cả thế giới tu tiên.
Giữa biển người tu đạo lạnh lẽo, ngọn lửa trong tim hắn đã thức tỉnh — ngọn lửa của quyết tâm, của tình yêu và của niềm kiêu hãnh không thể khuất phục.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 174 – Chương 709: Hóa hình nhập sơn
Ở chương trước – Chương 708: Gặp lại người xưa, sau khi Hàn Lập cùng Ngân Nguyệt trải qua hành trình dài đầy hiểm nguy, hắn cuối cùng đã xác định được tung tích của Nam Cung Uyển, người từng có mối nhân duyên phức tạp với hắn trong quá khứ. Giờ đây, nàng đang ở Yểm Nguyệt Tông, một tông môn lớn tại Bắc Lương Quốc. Với bản tính thận trọng, Hàn Lập quyết định không mạo muội lộ diện mà âm thầm lên kế hoạch xâm nhập tông môn này. Và đó chính là điểm mở đầu cho Chương 709: Hóa hình nhập sơn – nơi hành trình thâm nhập Yểm Nguyệt Tông bắt đầu.
Không tốn nhiều thời gian, Hàn Lập – dưới danh nghĩa Viên Khôn – đã cẩn trọng sắp đặt mọi việc. Trong lúc Viên Khôn và hai đệ tử Yểm Nguyệt Tông vừa rời khỏi tiểu thành, một thiếu phụ xinh đẹp bất ngờ xuất hiện, ra tay chế ngự bọn họ trong chớp mắt bằng một làn hương mê hoặc. Nàng không ai khác chính là Ngân Nguyệt, linh thú thân cận của Hàn Lập, được hắn phái đi để bắt giữ ba người, phục vụ cho kế hoạch thâm nhập.
Khi đưa ba người về nơi ẩn nấp trong rừng, Hàn Lập hiện ra – dáng vẻ điềm tĩnh, ánh mắt sắc lạnh. Từ khi rời khỏi Nam Chiếu đến nay, hắn chưa từng nghỉ ngơi đúng nghĩa. Để tìm được Nam Cung Uyển, Hàn Lập đã vượt qua hàng nghìn dặm, đi qua vô số vùng nguy hiểm. Giờ đây, khi đứng trước cơ hội tiến vào Yểm Nguyệt Tông, hắn biết rằng từng bước đều phải tính toán tỉ mỉ.
Ngân Nguyệt kính cẩn bẩm báo rằng việc bắt người được thực hiện trót lọt, không ai phát hiện. Hàn Lập khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo quét qua ba kẻ đang hôn mê. “Tốt, lần này ngươi làm rất tốt. Chuẩn bị dùng huyễn thuật phối hợp Mộng Dẫn thuật, ta cần biết tất cả những gì chúng biết.” Giọng hắn trầm thấp, bình thản nhưng toát lên khí thế khiến người khác không dám trái lời.
Ngay sau đó, làn sương đỏ lan tỏa, bao phủ lấy ba người Viên Khôn. Hàn Lập bước vào, từng luồng linh quang chớp động trong sương – đó là lúc hắn đang thôi miên và dò xét trí nhớ của họ.
Khi mọi chuyện hoàn tất, Hàn Lập đã nắm rõ tình hình trong Yểm Nguyệt Tông, đặc biệt là về Linh Lung sơn, nơi Nam Cung Uyển cư ngụ. Linh Lung sơn – tên gọi nghe thì thanh tao, nhưng hình dáng lại hùng vĩ, hiểm trở và kỳ dị. Ngọn núi chính vươn thẳng như mũi kiếm, nửa dưới thì bình hòa, nửa trên thì hiểm trở, linh khí dày đặc. Hai tầng cấm chế mạnh mẽ được bố trí, chỉ đệ tử có tu vi Kết Đan kỳ trở lên mới được phép lập động phủ ở phần cao nhất.
Để tránh bị phát hiện, Hàn Lập vận dụng Hoán Hình Quyết, biến hóa dung mạo thành Viên Khôn, một quản sự nhỏ trong tông. Hắn thu thập được thông tin rằng Nam Cung Uyển – giờ là nữ Nguyên Anh kỳ trẻ tuổi nhất của Yểm Nguyệt Tông, đang chuẩn bị thành thân với Ngụy Ly Thần của Hóa Ý Môn. Tin này khiến Hàn Lập chấn động. Trong lòng hắn dâng lên một nỗi phức tạp khó tả: vừa hoài niệm, vừa tiếc nuối, lại xen lẫn một chút nghi hoặc – liệu đó có phải là sự thật?
Mang theo lệnh bài và ký ức của Viên Khôn, Hàn Lập dễ dàng trà trộn vào phường thị dưới chân núi Linh Lung. Hắn hành xử tự nhiên như thể đã quen thuộc với nơi này, tránh gây chú ý. Những ai gặp hắn đều tỏ thái độ lạnh nhạt, thậm chí khinh thường – điều này khiến Hàn Lập hiểu rõ vì sao Viên Khôn lại dễ dàng bị hắn lợi dụng đến vậy. Một kẻ nhỏ bé, không địa vị, không ai để ý – hoàn hảo để hắn mượn thân phận mà ẩn mình.
Khi màn đêm buông xuống, Hàn Lập lặng lẽ tiến về phía đỉnh núi. Dù biết phía trên là tầng cấm chế nghiêm ngặt, hắn vẫn bình tĩnh bước đi. Bỗng hai tu sĩ Trúc Cơ kỳ xuất hiện, ngăn hắn lại.
“Viên Khôn! Ngươi lên đây làm gì? Đây không phải chỗ của ngươi!” – một trong hai người quát lớn.
Giọng Hàn Lập điềm đạm, nhưng mang theo chút khẩn cầu giả tạo, “Khởi bẩm hai vị sư thúc, sư điệt có việc quan trọng muốn gặp Nam Cung sư tổ. Mong hai vị cho phép bẩm báo giúp.”
Hai tên tu sĩ nghe vậy liền sửng sốt, rồi bật cười mỉa mai, “Ngươi nói gì? Muốn gặp Nam Cung sư tổ à? Viên Khôn, ngươi điên rồi sao? Giữa ban ngày mà nằm mơ à?”
Lời mắng ấy không khiến Hàn Lập dao động. Hắn chỉ im lặng, ánh mắt vẫn bình thản, sâu thẳm như không chứa cảm xúc. Nhưng trong lòng, Hàn Lập hiểu rõ – cuộc gặp gỡ này sẽ không hề dễ dàng.
Đằng sau vẻ điềm tĩnh ấy, hắn đang âm thầm tính toán con đường để tiến sâu hơn – bởi nếu muốn gặp Nam Cung Uyển, hắn phải vượt qua tầng tầng lớp lớp cấm chế cùng sự cảnh giác của đệ tử trong tông.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 174 – Chương 709 là bước ngoặt quan trọng, đánh dấu sự khởi đầu của hành trình thâm nhập Yểm Nguyệt Tông. Từ một kế hoạch tinh vi, Hàn Lập đã khéo léo biến hình, sử dụng mưu trí để từng bước tiến gần người xưa – Nam Cung Uyển. Nhưng phía trước hắn vẫn là những rào cản nguy hiểm: những tầng cấm chế, những con mắt dò xét, và cả những bí ẩn trong tông môn này.
Chương truyện khắc họa rõ sự thận trọng, điềm tĩnh và trí tuệ của Hàn Lập – một tu sĩ từng trải, luôn biết ẩn mình đúng lúc và ra tay khi cần thiết. Và như vậy, câu chuyện chuẩn bị bước sang giai đoạn mới – nơi tình cảm, quá khứ và âm mưu quyền lực bắt đầu đan xen một lần nữa trên Linh Lung sơn.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 174 – Chương 710: Nam Cung Uyển
Ở chương 709: Hóa hình nhập sơn, Hàn Lập sau nhiều ngày bôn ba đã đến được Bắc Lương Quốc, lặng lẽ điều tra tung tích của Nam Cung Uyển – người từng có giao tình sâu sắc với hắn trong những năm tháng tu luyện. Để tránh gây chú ý, hắn cải trang thành một đệ tử cấp thấp của Yểm Nguyệt Tông tên Viên Khôn, rồi dùng huyễn thuật và trí nhớ của kẻ này để trà trộn vào Linh Lung sơn – nơi Nam Cung Uyển đang tu luyện. Bằng sự kiên nhẫn và thận trọng, hắn từng bước tiếp cận đỉnh núi, quyết tâm gặp lại người xưa… dù biết rằng con đường này có thể dẫn tới vô số hiểm nguy.
Từ đây, câu chuyện bước sang Chương 710: Nam Cung Uyển, nơi định mệnh khiến hai người cuối cùng đối diện sau bao năm xa cách…
Trên con đường lên núi, Hàn Lập trong lốt Viên Khôn bị hai tu sĩ Trúc Cơ kỳ ngăn lại. Họ nghi ngờ thân phận của hắn, bởi tầng trên của Linh Lung sơn là khu vực trọng yếu, chỉ những tu sĩ có địa vị hoặc được triệu kiến mới được phép bước chân vào.
Trong tình huống ấy, Hàn Lập không hề nao núng. Hắn bịa ra một câu chuyện rất khéo léo: nói rằng trong chuyến xuống núi mua đồ, hắn vô tình gặp một vị tiền bối tu vi cao thâm, người này tự xưng là bạn cũ của Nam Cung sư tổ, nhờ hắn chuyển một lễ vật lên núi và còn đặt cấm chế lên người hắn, chỉ có Nam Cung Uyển mới có thể giải trừ.
Hai tu sĩ nhìn nhau, nửa tin nửa ngờ. Một người vạm vỡ thử dùng linh lực dò xét, quả nhiên phát hiện trong cơ thể Hàn Lập có một loại cấm chế phức tạp. Họ không thể nhìn thấu bản chất nhưng nhận ra uy lực của nó thuộc hàng tu sĩ Nguyên Anh kỳ, khiến cả hai không dám tùy tiện.
Thấy vậy, Hàn Lập khẽ cúi đầu tỏ vẻ lo lắng, lấy ra một chiếc hộp gỗ dài có dán phù ấn linh lực. Hắn nói vật này do tiền bối giao, chỉ Nam Cung sư tổ mới có thể mở. Hai tu sĩ bàn bạc, rồi quyết định để một người mang lễ vật lên báo cáo, còn người kia ở lại trông chừng Hàn Lập.
Khoảng thời gian chờ đợi đối với hắn dài tựa thế kỷ. Trong lòng Hàn Lập, bao nhiêu ký ức cũ dâng trào – hình ảnh Nam Cung Uyển năm xưa, dịu dàng mà kiên nghị, lại như một vầng sáng xa vời. Hắn không biết nàng hiện tại ra sao, liệu còn nhận ra mình không… hay đã thật sự trở thành người khác, lạnh lẽo giữa tầng sương đạo môn.
Một lát sau, tu sĩ kia quay lại, nói rằng Nam Cung sư tổ xác nhận đúng là người quen cũ, và đã đồng ý tiếp kiến hắn. Nghe đến đây, tim Hàn Lập khẽ run lên – bao nhiêu kiên cường như bị gió thổi tan biến. Hắn chỉ cúi đầu, giữ vẻ bình thản của Viên Khôn mà theo tu sĩ kia bay lên đỉnh núi.
Trên đường, người dẫn đường không quên cảnh báo:
“Ngươi nhớ kỹ, tuyệt đối không được rời khỏi con đường này. Cấm chế nơi đây hung hiểm, ngay cả ta nếu xâm nhập cũng không giữ được mạng.”
Hàn Lập khẽ đáp, tỏ vẻ khiếp sợ. Nhưng bên trong, hắn đã sớm dùng thần thức quét qua, thầm đánh giá bố cục linh trận quanh núi – tầng cấm chế đúng là phi thường tinh diệu, khí tức cổ xưa pha lẫn uy nghiêm khiến hắn cảm nhận được sự mạnh mẽ của Yểm Nguyệt Tông.
Giữa đường, một đạo lam quang vụt đến, hóa thành một tu sĩ trung niên mặt âm trầm. Người này tên Lam sư bá, là Kết Đan sơ kỳ, tu vi không cao nhưng tính tình vô cùng nghiêm khắc.
Thấy Hàn Lập, hắn lạnh giọng hỏi:
“Tôn sư điệt, ngươi mang tu sĩ Luyện Khí kỳ lên đỉnh núi là sao? Có còn nhớ quy củ hay không?”
Người dẫn đường vội vàng giải thích, nói rằng mọi việc đều do Nam Cung sư tổ dặn. Sau khi nghe hết, Lam sư bá vẫn bán tín bán nghi, tự mình tiến đến kiểm tra cấm chế trên người Hàn Lập.
Nhưng hắn chỉ cảm nhận được một luồng linh lực phức tạp, không có sát ý, liền cho qua:
“Xem ra đúng là chuyện thật. Các ngươi đi đi.”
Trước khi rời đi, Lam sư bá hóa thành một đạo lam quang mờ, thoắt ẩn thoắt hiện giữa không trung – vô hình độn pháp. Cảnh tượng đó khiến Hàn Lập khẽ cau mày. “Vô hình độn pháp… chẳng phải là thuật của Khung lão quái từng gặp ở Huyết Sắc thí luyện sao?” Trong lòng hắn thoáng dấy lên nghi ngờ về mối liên hệ giữa hai người.
Sau khi Lam sư bá rời đi, Hàn Lập tiếp tục theo người dẫn đường. Linh Lung sơn tầng trên dần hiện ra rõ nét: từng dãy điện phủ ẩn hiện trong sương mù, linh khí đan xen với ánh sáng ngũ sắc. Không khí nơi đây khác hẳn thế giới bên dưới – yên tĩnh, thanh khiết mà uy nghi. Mỗi bước đi, hắn đều cảm nhận rõ hơi thở quen thuộc của Nam Cung Uyển, như đang tiến gần đến người đã từng là ánh trăng trong lòng mình.
Cuối cùng, cả hai dừng lại trước một động phủ uy nghiêm, cánh cửa đá khắc linh văn lấp lánh ánh vàng. Tu sĩ dẫn đường cung kính nói:
“Đây là nơi tu luyện của Nam Cung sư tổ. Vào trong, hãy cẩn trọng lời nói. Có thể sư tổ sẽ ban cho ngươi cơ duyên.”
Rồi hắn hướng cửa đá bẩm báo. Một giọng nữ vang lên từ trong động, thanh âm dịu nhẹ nhưng chứa đựng quyền uy:
“Ta biết rồi. Bảo hắn vào, ngươi lui ra.”
Cánh cửa đá mở ra trong ánh hoàng quang. Hàn Lập hít sâu một hơi, bước qua ngưỡng cửa – mỗi bước như dẫm lên ký ức của năm tháng xưa.
Trong động phủ, một nữ tu sĩ áo vàng trẻ tuổi đã đứng sẵn, tuổi chừng mười bảy, mười tám, đã đạt Trúc Cơ kỳ. Cô nhìn Hàn Lập bằng ánh mắt lạnh nhạt, nói ngắn gọn:
“Đi theo ta. Sư tổ đang chờ.”
Hàn Lập lặng lẽ gật đầu. Hắn theo cô đi qua một hành lang nhỏ, hương gỗ thoang thoảng, tường khắc hoa văn cổ kính. Mỗi bước đi, tim hắn càng đập mạnh. Rồi khi cánh cửa cuối cùng mở ra, hắn dừng lại — trong đại sảnh, nàng đang ở đó.
Nam Cung Uyển ngồi yên trên ghế, dung nhan trắng trẻo thanh thoát, tóc đen buông nhẹ trên vai. Trước mặt nàng là một thanh kiếm bạc lóe sáng ngân quang, còn chiếc hộp gỗ đã mở nắp đặt bên cạnh, trống rỗng. Ánh mắt nàng dừng trên thanh kiếm, vẻ mặt vừa trầm tư vừa thoáng buồn.
Khoảnh khắc ấy, thời gian như ngừng lại. Hàn Lập khẽ siết tay, trong lòng dâng lên hàng vạn cảm xúc: vui mừng, lo lắng, hối tiếc, thậm chí cả nỗi sợ mơ hồ – sợ rằng nàng đã quên hắn, sợ rằng ánh mắt kia sẽ nhìn hắn như một người xa lạ. Nhưng hắn vẫn bước tới, vẫn phải đối diện, bởi đây là lý do hắn trở lại Linh Lung sơn, là mục đích cho tất cả những ngày tháng tu luyện khổ cực, là thứ mà hắn không thể bỏ lỡ lần nữa…
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 174 – Chương 710 là chương đánh dấu khoảnh khắc tái ngộ định mệnh giữa Hàn Lập và Nam Cung Uyển – hai con người từng đi chung một đoạn đường nhưng bị vận mệnh chia cách. Cả chương ngập tràn không khí hồi hộp, vừa như dồn nén cảm xúc, vừa hé mở bước ngoặt mới trong hành trình tu tiên của Hàn Lập.
Đây không chỉ là cuộc gặp gỡ của hai cá nhân, mà còn là cuộc chạm trán giữa quá khứ và hiện tại, giữa cảm xúc và lý trí. Hàn Lập, sau bao năm bôn tẩu, đã không còn là thiếu niên ngây ngô, mà là một tu sĩ thâm trầm, lý trí, nhưng trong sâu thẳm vẫn là con người mang trái tim biết rung động.
Kết thúc chương, cánh cửa định mệnh đã mở — Hàn Lập cuối cùng cũng đối diện với Nam Cung Uyển, báo hiệu cho một chương mới đầy cảm xúc và biến cố sắp sửa bắt đầu…