Ở chương 710: Nam Cung Uyển, Hàn Lập cuối cùng cũng thành công tiến vào Linh Lung Sơn, vượt qua từng lớp cấm chế nguy hiểm để được diện kiến Nam Cung sư tổ – người mà hắn từng có mối nhân duyên sâu nặng trong quá khứ. Khi cánh cửa đá mở ra, trước mắt Hàn Lập là một khuôn mặt quen thuộc nhưng lại xa xăm – Nam Cung Uyển, vị nữ tu sĩ từng khắc sâu trong lòng hắn bao năm trời. Cuộc gặp gỡ định mệnh này, sau bao nhiêu năm ly biệt, chính là khởi đầu cho một chương chuyện đầy cảm xúc – Chương 711: Tích nhật chi tâm.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 175 – Chương 711: Tích nhật chi tâm
Ở chương 710: Nam Cung Uyển, Hàn Lập cuối cùng cũng thành công tiến vào Linh Lung Sơn, vượt qua từng lớp cấm chế nguy hiểm để được diện kiến Nam Cung sư tổ – người mà hắn từng có mối nhân duyên sâu nặng trong quá khứ. Khi cánh cửa đá mở ra, trước mắt Hàn Lập là một khuôn mặt quen thuộc nhưng lại xa xăm – Nam Cung Uyển, vị nữ tu sĩ từng khắc sâu trong lòng hắn bao năm trời. Cuộc gặp gỡ định mệnh này, sau bao nhiêu năm ly biệt, chính là khởi đầu cho một chương chuyện đầy cảm xúc – Chương 711: Tích nhật chi tâm.
Khi Hàn Lập bước vào đại sảnh, hắn lập tức nhận ra dung nhan tuyệt sắc trước mắt. Nam Cung Uyển ngồi lặng lẽ bên chiếc bàn gỗ, bàn tay thon dài khẽ vuốt thanh ngân kiếm tỏa ánh sáng lạnh lẽo. Ánh mắt nàng ngẩng lên, chạm vào Hàn Lập – đôi mắt trong veo, sâu như hồ thu, khiến hắn thoáng ngây người.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi tâm cảnh, pháp lực hay đạo tâm tu luyện bấy lâu dường như tan biến. Chỉ còn lại một cảm giác thân thuộc, ấm áp, như thể hai người từng song hành suốt ngàn kiếp.
Nam Cung Uyển nhìn ánh mắt say đắm của hắn, trong lòng khẽ run, rồi ra lệnh cho đệ tử trẻ tuổi rời đi. Khi đại sảnh chỉ còn lại hai người, Hàn Lập liền phá bỏ lớp ngụy trang, để lộ chân dung thật.
Nàng chỉ khẽ thở dài, ánh mắt bình thản nhưng lại ẩn chứa ngàn điều không nói.
“Quả nhiên là ngươi… Hàn Lập.” – giọng nói của nàng vang lên, pha chút cảm thán lẫn bi thương.
Hàn Lập bối rối, không biết nên gọi thế nào, chỉ vụng về thốt lên vài lời. Nhưng Nam Cung Uyển lại mỉm cười, nhẹ nhàng nói:
“Chàng nha, cứ gọi thiếp là Uyển Nhi đi…”
Khoảnh khắc đó, bao kìm nén trong lòng Hàn Lập như vỡ tung. Hắn khẽ gọi “Uyển Nhi!”, giọng nói nghẹn ngào mà chân thành.
Thế nhưng, ngay sau đó, Nam Cung Uyển lại khẽ hừ một tiếng, ánh mắt pha chút ghen tuông:
“Ngươi… có thị thiếp mới rồi sao? So với ta, có đẹp hơn không?”
Hàn Lập sững người, chưa kịp trả lời thì nàng đã nói tiếp, giọng chua xót nhưng cũng không giấu nổi tự hào:
“Hừ, trưởng lão mới của Lạc Vân Tông, tu vi Nguyên Anh, ai mà không biết!”
Cuộc đối thoại dần chuyển sang trầm lắng. Hàn Lập hiểu ra, nàng đã biết hết mọi chuyện – kể cả việc hắn thu nhận một nữ đệ tử mới. Nhưng điều khiến hắn băn khoăn hơn chính là khi Nam Cung Uyển nhắc đến hôn sự sắp tới của mình.
Khi hắn hỏi, nàng chỉ mỉm cười buồn, giọng khẽ run:
“Thiếp sắp gả cho người khác… nhưng trước khi nói rõ, thiếp muốn biết — chàng đến đây là vì điều gì? Là ngăn ta, hay chỉ để gặp ta một lần rồi rời đi?”
Không một chút do dự, Hàn Lập đáp:
“Ta đến để đưa nàng đi! Nàng là người của Hàn Lập ta, ai muốn cướp, cứ bước qua xác ta trước đã!”
Câu nói dứt khoát khiến tim Nam Cung Uyển khẽ run. Nàng vừa xấu hổ vừa cảm động, mặt thoáng đỏ nhưng không nói gì. Sau một hồi trầm lặng, nàng mới khẽ kể lại câu chuyện năm xưa…
Giọng nàng trầm buồn, nhẹ như gió thoảng:
“Lúc trong Huyết Sắc thí luyện, sau khi thiếp bị chàng chiếm đoạt thân thể, trong lòng chỉ có oán hận. Khi ấy thiếp chỉ muốn đem chàng nghiền nát ra trăm mảnh. Nhưng không hiểu sao, cuối cùng lại không thể ra tay…”
Hàn Lập nghe xong chỉ biết cười khổ:
“Hóa ra năm đó, mạng ta suýt tiêu thật rồi…”
Nàng gật nhẹ đầu, nhưng giọng dần trở nên dịu dàng hơn:
“Sau khi chia tay, ta không thể nào tĩnh tâm tu luyện được nữa. Hình bóng chàng cứ mãi quanh quẩn, biến thành ma chướng trong tâm. Muốn tu thành đạo, ta phải chọn: hoặc là gả cho chàng, hoặc là tận tay giết chàng. Nhưng mà, giữa hai con đường ấy… ta lại không thể quyết được.”
Nàng dừng lại, đôi mắt long lanh nhìn sâu vào hắn, giọng như gió khẽ lay mặt hồ:
“Thế rồi, khi chiến sự bùng nổ, ta trở lại tìm chàng, nhưng chỉ thấy máu tanh và tro bụi. Cứ ngỡ chàng đã chết. Khi ấy, thiếp mới hiểu, dù có ma chướng hay không, trái tim này vẫn không thể quên chàng được nữa.”
Nam Cung Uyển kể tiếp, nói về việc nàng từng cải trang thành Nam Cung Bình, từng muốn đưa hắn về Yểm Nguyệt Tông, thậm chí đã chuẩn bị gả cho hắn nếu hắn đồng ý. Nhưng khi Hàn Lập chỉ nhận linh thạch rồi rời đi, lòng nàng lại tan vỡ, nửa thương nửa hận.
Nghe tới đây, Hàn Lập trầm ngâm, không nói nên lời. Từng ký ức, từng lần gặp gỡ, từng ánh mắt trong quá khứ như ùa về. Cả hai cùng im lặng — một sự im lặng chất chứa ngàn năm tình ý.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 175 – Chương 711 là chương chứa đựng nhiều cảm xúc nhất kể từ đầu truyện đến nay. Nó không chỉ tái hiện mối tình sâu nặng giữa Hàn Lập và Nam Cung Uyển, mà còn là lần đầu tiên cả hai thật sự đối diện với cảm xúc thật trong lòng.
Qua lời kể của Nam Cung Uyển, người nghe cảm nhận rõ bi kịch của một nữ tu sĩ giữa đạo và tình — giữa lý trí và trái tim. Còn Hàn Lập, dù đã bước vào cảnh giới Nguyên Anh, thì phút chốc ấy vẫn chỉ là một người đàn ông đang đứng trước người mình yêu, với tất cả sự chân thành và yếu mềm.
Cuộc tái ngộ này không chỉ là tình cũ gặp lại — mà còn là hồi kết cho quá khứ và khởi đầu cho định mệnh mới, nơi cả hai phải lựa chọn giữa tu đạo và tu tình, giữa buông bỏ và níu giữ.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 175 – Chương 712: Khốn Tâm thuật
Ở chương 711: Tích nhật chi tâm, sau bao năm xa cách, Hàn Lập cuối cùng cũng gặp lại Nam Cung Uyển. Cuộc trò chuyện giữa hai người trải dài từ oán hận, hiểu lầm, đến tha thứ và cảm thông. Những lời tâm sự của nàng khiến Hàn Lập hiểu rõ tình cảm ẩn sâu mà Nam Cung Uyển từng chôn giấu, đồng thời khiến trái tim hắn – vốn tưởng đã lạnh lẽo qua vô số năm tháng tu luyện – lại một lần nữa dậy sóng. Nhưng khi cảm xúc vừa chớm nở, thì Nam Cung Uyển tiết lộ một tin chấn động: nàng sắp bị ép gả cho trưởng lão Hóa Ý Môn – Ngụy Ly Thần. Và từ đây, Chương 712: Khốn Tâm Thuật bắt đầu, hé lộ những âm mưu đen tối đằng sau cuộc hôn sự này, cùng kế hoạch táo bạo của Hàn Lập để giải thoát người con gái hắn yêu.
Sau khi kể lại chuyện cũ, Nam Cung Uyển bình thản nói về những năm tháng lưu lạc của mình. Nàng từng mạo hiểm trở lại Việt Quốc, chỉ để tìm tin tức của Hàn Lập, nhưng mọi thông tin đều mù mịt. Chỉ biết hắn từng bị Quỷ Linh Môn truy sát, sinh tử bất minh. Nàng đau đớn tưởng rằng hắn đã chết, tâm ma trong lòng dần tiêu tán, rồi dồn hết tâm huyết vào tu luyện. Nhờ thiên phú và nghị lực, cuối cùng nàng ngưng kết được Nguyên Anh, trở thành trưởng lão Yểm Nguyệt Tông – địa vị mà không phải nữ tu sĩ nào cũng có thể với tới.
Khi nghe đến đó, Hàn Lập chỉ lặng im, ánh mắt thoáng hiện vẻ xót xa. Bao năm qua, hắn không biết rằng người con gái ấy đã vì mình mà chịu đựng nhiều như thế. Trong lòng hắn, niềm thương cảm lẫn biết ơn hòa thành một thứ cảm xúc sâu đậm, khó tả.
Nhưng niềm xúc động ấy nhanh chóng nhường chỗ cho sự nghi hoặc khi Hàn Lập hỏi:
“Vậy còn chuyện Ngụy Ly Thần? Vì sao nàng lại bị ép gả cho hắn?”
Nam Cung Uyển khẽ thở dài. Nàng kể, Ngụy Ly Thần là một trưởng lão của Hóa Ý Môn, bề ngoài phong độ, đạo mạo, nhưng thực chất là kẻ háo sắc, dối trá. Hắn có đến bảy tám nữ nhân bên cạnh, thậm chí còn bí mật tu luyện Thái Âm Bổ Dương Thuật – một loại tà pháp dùng để hấp thụ nguyên khí của phụ nữ, nâng cao tu vi. Khi Ngụy Ly Thần ngỏ lời cầu hôn, nàng dứt khoát từ chối. Nhưng nào ngờ, kẻ này không những không từ bỏ mà còn dựa thế lực của Ngụy Vô Nhai, thân thúc tổ của hắn – một trong ba đại tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ mạnh nhất Thiên Nam.
Nghe tới đây, sắc mặt Hàn Lập lạnh hẳn đi. Cái tên “Ngụy Vô Nhai” khiến hắn lập tức cảm thấy nguy hiểm. Bởi người này là thái thượng trưởng lão của Cửu Quốc Minh, pháp lực cực cao, có thể lấy mạng người trong chớp mắt mà không cần ra tay.
Nam Cung Uyển kể tiếp – rằng Ngụy Vô Nhai đã dùng thế lực và lợi ích để ép buộc sư tỷ của nàng, người hiện là đại trưởng lão Yểm Nguyệt Tông, phải đồng ý hôn sự. Người sư tỷ này vốn dĩ không ưa Nam Cung Uyển, lại tham vọng vô cùng. Khi Ngụy Vô Nhai hứa sẽ giúp Yểm Nguyệt Tông mở rộng thế lực, thậm chí cho phép sáu phái rời khỏi Bắc Lương Quốc để phát triển độc lập, bà ta lập tức đồng ý.
Nàng ta nhân lúc Nam Cung Uyển đang vận công Luân Hồi công pháp, ra tay chế trụ và hạ một loại Khốn Tâm Thuật tà dị lên người nàng – một loại cấm chế có thể tạm thời thao túng tâm trí, khiến người trúng phải trở thành rối gỗ trong tay kẻ khác. Đồng thời, để củng cố “hôn sự”, sư tỷ kia còn tung tin Nam Cung Uyển đã đồng ý song tu cùng Ngụy Ly Thần, chuẩn bị đại lễ rình rang, khiến cả tông môn đều tin đó là thật.
Hàn Lập nghe đến đây, sát khí trong mắt lóe lên, giọng hắn trầm như băng:
“Chẳng lẽ họ dám dùng loại thủ đoạn bỉ ổi ấy với một tu sĩ Nguyên Anh đồng môn?”
Nam Cung Uyển chỉ khẽ gật đầu, khóe môi lộ nụ cười khổ:
“Chàng không biết đâu, vì lợi ích, đạo lý hay tình nghĩa cũng chẳng còn nghĩa lý gì cả.”
Hàn Lập siết chặt nắm tay, lòng dâng lên một luồng phẫn nộ. Nhưng khi nàng kể rằng mình chưa từng chấp nhận hôn sự, mà chỉ bị ép buộc, hắn lại thoáng nhẹ nhõm, đôi mắt dịu đi, chứa đầy ôn nhu.
Nam Cung Uyển nhìn Hàn Lập, nhẹ giọng hỏi:
“Chàng nói xem, nếu mấy năm trước chàng tìm thiếp sớm hơn một năm, có lẽ mọi chuyện đã không thành ra thế này, phải không?”
Hàn Lập lặng người, muốn giải thích nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu. Quả thật, trong lòng hắn từng có chút do dự, từng trốn tránh cảm xúc thật của mình. Nếu không phải vì nghe tin nàng sắp bị ép cưới, có lẽ hắn vẫn còn quanh quẩn giữa đạo và tình, chẳng dám bước đến gần.
Nam Cung Uyển như hiểu được tâm ý ấy. Nàng mỉm cười hiền hòa, bước đến gần, nhìn sâu vào mắt hắn và nói:
“Chàng đừng tự trách. Thiếp cũng như chàng thôi. Cả đời tu luyện đạo pháp, nhưng khi đối diện với tình cảm, lại vụng về như đứa trẻ. Dù trong lòng có khắc sâu hình bóng đối phương, nhưng chúng ta – những tu sĩ – nào dễ dàng để cảm xúc chi phối. Vì vậy, đôi khi phải mất nhiều năm, nhiều kiếp, mới dám thừa nhận một điều: rằng mình… đã yêu.”
Lời nói ấy khiến tim Hàn Lập run lên. Khi bàn tay mềm mại của nàng chạm vào tay hắn, hắn chỉ biết im lặng, để mặc cảm xúc ấm áp lan tỏa trong lồng ngực.
Một lát sau, Nam Cung Uyển rụt tay về, nở nụ cười bẽn lẽn, ánh mắt tràn ngập ý tình. Nhưng rồi nàng lại đổi giọng, bình thản kể về tình cảnh hiện tại – rằng tuy bị giam trong động phủ, nhưng nàng vẫn nắm thế chủ động. Cấm chế trên người có thể giải trừ, chỉ riêng Khốn Tâm Thuật là rắc rối nhất, bởi mấu chốt của nó nằm trong một khối lệnh bài do sư tỷ nắm giữ. Trong phạm vi trăm dặm quanh lệnh bài, nàng không thể kháng cự, mọi hành động đều có thể bị thao túng.
Dù vậy, Nam Cung Uyển vẫn bình thản nói, giọng nhẹ như gió:
“Nếu thiếp có thể rời xa tông môn, vượt khỏi tầm ảnh hưởng của lệnh bài, thì sẽ thoát. Ban đầu, thiếp định chờ thời cơ, lén khôi phục pháp lực rồi chạy trốn. Nhưng bây giờ, chàng đã đến, chuyện này giao cho chàng vậy.”
Nàng cười khẽ, đôi mắt lấp lánh:
“Dù sao, chàng cũng là người muốn kết hôn với thiếp mà, đúng không?”
Hàn Lập khẽ bật cười, ánh mắt kiên định:
“Chuyện nhỏ như vậy, cứ giao cho ta. Một khối lệnh bài thôi mà – ta sẽ lấy về, dù phải bước vào hang hùm.”
Nam Cung Uyển nghe vậy, vừa vui vừa lo. Nàng vội ngăn hắn lại, nói rằng sư tỷ đã là Nguyên Anh trung kỳ, thần thông mạnh mẽ, không nên mạo hiểm. Nàng định khuyên hắn cùng mình lặng lẽ rời đi, chấp nhận chịu khổ luyện hóa cấm chế, nhưng Hàn Lập vẫn chỉ mỉm cười, ánh mắt sáng rực niềm tin.
Khoảnh khắc ấy, Nam Cung Uyển bỗng thấy lòng mình an yên lạ thường. Trong suốt cuộc đời tu luyện đầy toan tính và hiểm nguy, đây là lần đầu tiên nàng cảm nhận được cảm giác được ai đó bảo vệ – một sự che chở khiến mọi cô đơn và tổn thương năm xưa đều tan biến.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 175 – Chương 712 không chỉ tiếp nối mạch cảm xúc sâu lắng của chương trước, mà còn mở ra một nút thắt mới – nơi tình yêu và mưu kế đan xen. Qua những lời kể của Nam Cung Uyển, người nghe hiểu rõ hơn bi kịch của một nữ tu sĩ giữa đạo pháp và quyền thế, giữa tự do và ràng buộc.
Đồng thời, chương này còn khắc họa rõ hình ảnh của Hàn Lập – một kẻ vốn lạnh lùng, lý trí, nay lại sẵn sàng đối đầu với cả tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ chỉ để giải thoát cho người mình yêu.
“Khốn Tâm Thuật” không chỉ là cấm pháp trói buộc thân thể – mà còn là ẩn dụ cho sự ràng buộc trong lòng người, khi tình cảm, lý trí và đạo tâm cùng giằng xé nhau trong cõi tu chân đầy lạnh lẽo này.
Và khi chương kết thúc, người nghe có thể cảm nhận – rằng hành trình của Hàn Lập và Nam Cung Uyển giờ đây không chỉ là trốn chạy khỏi cấm chế, mà còn là hành trình giải thoát chính trái tim mình khỏi sợi xích vô hình mang tên “tu đạo vô tình”.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 175 – Chương 713: Thiết phục
Ở chương 712: Khốn Tâm Thuật, Nam Cung Uyển đã tiết lộ toàn bộ âm mưu bị sư tỷ hãm hại và hạ cấm chế, khiến nàng bị ép gả cho Ngụy Ly Thần – kẻ tu luyện tà pháp, lòng lang dạ sói. Hàn Lập, sau khi nghe hết câu chuyện, trong lòng tràn ngập phẫn nộ và thương cảm. Hắn quyết định ra tay giúp nàng, dù biết đối phương là tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ, thực lực cao hơn hắn rất nhiều. Cũng chính từ giây phút đó, trái tim vốn lạnh lẽo của Hàn Lập đã thực sự bị lung lay bởi tình cảm chân thành với Nam Cung Uyển. Và rồi, bước sang chương 713: Thiết phục, Hàn Lập bắt đầu triển khai kế hoạch giải cứu đầy táo bạo, đồng thời cho thấy bản lĩnh và sự cẩn trọng của một tu sĩ từng kinh qua muôn trùng hiểm cảnh.
Khi Nam Cung Uyển lo lắng cho sự an nguy của hắn, Hàn Lập chỉ cười nhẹ, giọng nói bình thản nhưng chứa đựng sự tự tin không thể lay chuyển.
“Không sao cả, thử trước rồi nói sau. Nếu thật sự không thành, lúc đó đi cũng chưa muộn. Có ta ở đây, dù bị hạ cấm chế, ta cũng có thể mang nàng thoát khỏi.”
Sự điềm tĩnh của Hàn Lập khiến Nam Cung Uyển thoáng ngẩn người. Nàng hiểu rõ con người này — một khi hắn đã nói “có thể”, nghĩa là hắn đã tính toán mọi đường lui. Dù vậy, nàng vẫn lựa chọn cách an toàn hơn:
“Thiếp biết chàng có thủ đoạn, nhưng không cần mạo hiểm tìm tới sư tỷ. Cấm chế Lạc Vân Điện ở chỗ nàng ta rất mạnh. Hay là để thiếp dụ nàng tới nơi này, hai ta mượn lực của cấm chế, xuất kỳ bất ý mà bắt giữ, chẳng phải ổn thỏa hơn sao?”
Hàn Lập trầm ngâm, rồi khẽ gật đầu đồng ý. Tuy nhiên, hắn vẫn cẩn trọng hỏi lại, bởi trong lòng biết rõ trận pháp và cấm chế là chuyện sống còn:
“Nhưng cấm chế trong động phủ của nàng vẫn còn dùng được chứ? Lúc ta tiến vào, hình như một số chỗ đã bị phá hỏng.”
Nam Cung Uyển nở nụ cười mỏng nhẹ, ánh mắt lấp lánh:
“Yên tâm đi. Mấy chỗ bị phá chỉ là phần ngoài. Ta còn một loại cấm chế ẩn, rất lợi hại, không ai phát hiện ra. Nó vẫn còn có thể kích hoạt.”
Nghe đến đây, Hàn Lập mỉm cười:
“Tốt! Vậy hãy bắt đầu thôi. Ta có mang theo vài bộ khí cụ bày trận, tuy không mạnh mẽ gì, nhưng biết đâu có thể trợ lực.”
Nam Cung Uyển nghe vậy thì mừng rõ mặt, ánh mắt long lanh thêm phần tin tưởng. Nàng nói:
“Có thêm trận kỳ thì quá tốt rồi. Thiếp cần nửa ngày để loại bỏ cấm chế trên người, khôi phục pháp lực, khi đó sẽ hỗ trợ chàng. Trong lúc ấy, chàng hãy chuẩn bị pháp trận đi.”
Hàn Lập gật đầu, nhưng trong lòng vẫn còn suy nghĩ khác:
“Nhưng nếu có thể bắt sống sư tỷ nàng, chẳng phải chúng ta có thể lợi dụng cơ hội này khống chế cả Yểm Nguyệt Tông sao?”
Nam Cung Uyển lắc đầu, khẽ thở dài:
“Không được đâu. Ngoài sư tỷ, Yểm Nguyệt Tông còn có một vị sư huynh Nguyên Anh Kỳ nữa. Người đó tuy tính tình hiền hòa, nhưng chắc chắn sẽ không để ta nắm quyền. Ta cũng chẳng ham danh lợi, chỉ cần một nơi yên tĩnh để tu luyện là đủ.”
Hàn Lập nghe vậy, ánh mắt dịu lại, khẽ cười:
“Nếu thuận lợi, nàng hãy theo ta trở về Lạc Vân Tông. Cho dù Ngụy Vô Nhai có thế lực lớn thế nào, hắn cũng chẳng dám dễ dàng đắc tội với Thiên Đạo Minh và hai tu sĩ Nguyên Anh Kỳ bên ta đâu.”
Sau khi dứt lời, hắn vỗ nhẹ vào túi trữ vật, lấy ra từng trận kỳ và trận bàn. Những đạo quang mang đủ màu bay ra, tản ra khắp đại sảnh. Hắn cẩn thận bố trí từng chi tiết, ẩn dấu thật sâu trong các góc tường, nền đá và vách trần, khiến người thường dù có dò thần thức cũng khó mà phát hiện.
Những pháp trận này, kỳ thực là vật hắn luyện được từ khi còn ở Kết Đan kỳ, uy lực không cao, nhưng đủ để tạo thế trận hiểm hóc, giúp hắn cầm chân địch thủ. Khi bố trí xong, hắn lại ngẫm nghĩ một lát, rồi tay áo khẽ vung – một đạo bạch quang lóe lên, hóa thành một con hồ ly trắng nhỏ – chính là Ngân Nguyệt.
Ngân Nguyệt vừa xuất hiện đã nhoẻn miệng cười trêu chọc:
“Chủ nhân, người không sợ Nam Cung nữ chủ ghen sao?”
Hàn Lập hừ nhẹ:
“Ngươi chỉ là khí linh, có gì mà ghen. Lần này phải đối phó một tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ, không thể khinh suất. Ta cần ngươi hiệp trợ. Tuy có cấm chế phụ trợ, nhưng phải toàn lực mới thành.”
Ngân Nguyệt nghiêm giọng hỏi:
“Chủ nhân muốn nô tỳ hỗ trợ thế nào?”
Hàn Lập lấy ra một món bảo vật lấp lánh, ánh sáng mờ ảo tỏa ra quanh thân, giao cho nàng:
“Dùng cái này. Đến thời điểm thích hợp, tuyệt đối không để đối phương trốn thoát.”
Ngân Nguyệt nhìn món bảo vật, đôi mắt hồ ly sáng rực, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. Hàn Lập chỉ cười:
“Ngươi dùng sẽ phát huy được uy lực lớn hơn ta. Ta chỉ tạm thời cho mượn thôi, khí linh như ngươi không thể cầm giữ bảo vật quá lâu.”
Ngân Nguyệt gật đầu, đáp khẽ: “Nô tỳ đã hiểu.” Rồi hóa thành một đạo ngân quang, chui xuống đất biến mất.
Sau đó, Hàn Lập lại lấy ra túi linh thú, phóng thích đám Phệ Kim Trùng – từng con tỏa sáng ba màu, tạo thành một đám mây trùng khổng lồ. Hắn phun ra một luồng khói xanh, kết ấn, niệm chú. Ngay lập tức, Phệ Kim Trùng hòa tan thành ánh sáng li ti, bay lên nóc đại sảnh rồi ẩn mất – một tầng bẫy phòng ngự hoàn chỉnh được dựng lên.
Khi mọi việc xong xuôi, Hàn Lập quay lại nhìn Nam Cung Uyển đang tĩnh tọa giữa quầng sáng đỏ rực. Linh khí quanh nàng dao động, ánh hào quang trên người lúc mờ lúc sáng, như một đóa sen đỏ đang dần nở rộ. Để tránh bị lộ khí tức, Hàn Lập vung tay, đặt một tầng quang mạc xanh bao quanh nàng, che giấu mọi dao động linh lực.
Sau đó, hắn ngồi xuống đối diện, lặng lẽ quan sát nàng. Ánh mắt hắn dần trở nên trầm tĩnh, xen lẫn một chút si mê. Dường như thời gian đã dừng lại trong giây phút ấy – chỉ có hắn và nàng giữa thinh không tĩnh lặng.
Nhưng rồi, vẻ dịu dàng trong mắt hắn vụt tắt. Hàn Lập đột nhiên biến mất khỏi chỗ ngồi, ẩn thân vào hư không.
Ngoài đại sảnh, có một bóng người đang lén nhìn trộm, chính là nữ đệ tử áo vàng từng dẫn Hàn Lập vào. Khi thấy hắn đột nhiên biến mất, nàng hoảng hốt muốn chạy, nhưng thanh âm trầm tĩnh của Hàn Lập vang lên sau lưng:
“Vì sao lại ở đây? Ngươi không sợ sư tổ trách phạt sao?”
Cô gái run rẩy, ấp úng biện minh:
“Đệ tử chỉ… chỉ lo cho sư tổ, nên mới đến xem thử thôi.”
Hàn Lập khoanh tay, giọng lạnh như băng:
“Nếu thật sự chỉ đến xem, sao lại dùng Linh Ẩn Phù để che giấu? Một tiểu tu sĩ Trúc Cơ như ngươi lấy đâu ra vật quý đó?”
Cô gái toan mở miệng, nhưng Hàn Lập đã ngắt lời:
“Không cần giải thích nữa. Theo ta trở về. Đợi sư tổ ngươi thu công xong, nàng sẽ quyết định xử lý ngươi thế nào.”
Cô gái sợ hãi, bóp nát một tấm phù trong tay. Ánh sáng vàng lóe lên, hóa thành luồng quang mang lao đi. Nhưng vừa bay được mười trượng, từ vách tường đại sảnh bỗng phun ra một luồng khói đỏ, bao trùm lấy độn quang.
Một tiếng “phịch” vang lên, cô gái ngã quỵ xuống, toàn thân tê liệt. Trong làn khói đỏ, Ngân Nguyệt hiện thân, dáng vẻ yêu kiều, nụ cười đầy vẻ trêu đùa. Nàng nhìn cô gái đang hoảng sợ, ánh mắt nửa như hứng thú, nửa như cảnh cáo. Trận đấu trí đầu tiên trong kế hoạch của Hàn Lập, xem ra đã bắt đầu.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 175 – Chương 713 là bước khởi đầu cho kế hoạch phản công của Hàn Lập và Nam Cung Uyển. Qua chương này, người nghe thấy rõ sự bình tĩnh, mưu trí và quyết đoán của Hàn Lập – một tu sĩ luôn tính toán kỹ từng bước dù đối mặt với đối thủ mạnh hơn nhiều lần. Đồng thời, đây cũng là chương cho thấy sự gắn kết giữa Hàn Lập và Nam Cung Uyển ngày càng bền chặt – không chỉ là hợp tác sinh tử, mà còn là niềm tin tuyệt đối giữa hai tâm hồn từng trải.
Và khi chương khép lại bằng hình ảnh cô gái áo vàng bị bắt, người nghe hiểu rằng: trận chiến thực sự vẫn chưa bắt đầu, nhưng màn cờ của Hàn Lập đã được bày ra – một nước đi đầy hiểm hóc, mở đầu cho cơn giông tố sắp ập đến trong Yểm Nguyệt Tông.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 175 – Chương 714: Thức phá dữ phục kích
Ở chương 713: Thiết phục, Hàn Lập và Nam Cung Uyển đã cùng nhau sắp đặt kế hoạch đối phó sư tỷ của nàng – vị đại trưởng lão quyền lực trong Yểm Nguyệt Tông. Sau khi dựng xong pháp trận và giăng bẫy trong động phủ, Hàn Lập âm thầm bố trí cả Phệ Kim Trùng lẫn Ngân Nguyệt để sẵn sàng hỗ trợ. Mọi thứ dường như đã sẵn sàng cho một trận quyết đấu sinh tử. Bước sang chương 714 – Thức phá dữ phục kích, âm mưu ấy chính thức khởi động, mở ra màn đối đầu gay gắt giữa hai tu sĩ Nguyên Anh kỳ, kẻ mưu sâu, người cẩn trọng — và Hàn Lập, kẻ đứng giữa trận thế ấy, sẽ chứng minh năng lực đáng sợ của mình.
Tại trung tâm Yểm Nguyệt Tông, Lạc Nhật Điện lặng lẽ chìm trong linh khí dày đặc. Nơi đây là chỗ tu luyện của các đại trưởng lão qua nhiều đời — được xây dựng ngay trên linh nhãn, cấm chế mạnh mẽ đến mức dù là tu sĩ Nguyên Anh cũng không dám tùy tiện xâm nhập.
Lúc này, một đạo hồng quang mảnh như sợi tơ bay đến từ xa, nhẹ nhàng xuyên qua từng tầng cấm chế, tựa hồ không hề bị ngăn cản. Bên trong Lạc Nhật Điện, một nữ tử dung nhan tuyệt trần đang tĩnh tọa trên bồ đoàn. Gương mặt nàng lạnh lẽo như băng, khí tức âm hàn quanh thân dày đặc — chính là sư tỷ của Nam Cung Uyển, đại trưởng lão Yểm Nguyệt Tông.
Khi luồng hồng quang tiến đến gần, nàng mở mắt, vung tay nhẹ, hồng quang hóa thành một đốm lửa nằm gọn trong lòng bàn tay. Ánh mắt nàng lóe lên tia lạnh:
“Nam Cung nha đầu này… đột nhiên chủ động muốn gặp ta? Lạ thật. Nhưng nếu đã chịu hạ mình, đi xem thử cũng không sao.”
Nói rồi, nàng hóa thành một đạo bạch hồng rực sáng, bay thẳng khỏi Lạc Nhật Điện.
Không lâu sau, thân ảnh ấy xuất hiện trước động phủ của Nam Cung Uyển. Nữ tử lạnh lùng đánh giá xung quanh, nhận thấy cấm chế vẫn y nguyên, không có gì dị thường nên yên tâm bước vào. Cửa đá mở ra, cô gái áo vàng – Ngọc Nhi – cung kính đứng đợi sẵn.
“Sư tổ, người đến rồi ạ.”
Đại trưởng lão khẽ liếc nàng, ánh mắt lạnh băng:
“Tu vi của ngươi đã tiến bộ hơn lần trước, xem ra đan dược ta ban cũng có ích.”
“Đa tạ sư tổ ban thuốc, nếu không đệ tử đã chẳng thể tinh tiến nhanh như vậy.” – cô gái cúi đầu đáp, giọng run nhẹ.
“Sư muội của ta gần đây có gì khác thường không?” – vị đại trưởng lão hỏi.
“Không có, thưa sư tổ. Hôm nay chỉ có một vị đệ tử đến trao lễ vật, sau đó rời đi. Nhưng khi nhìn món lễ vật ấy, Nam Cung sư tổ hình như có chút xúc động.”
“Ồ? Lễ vật gì?”
“Một cây ngân kiếm rất bình thường, luyện chế thô kệch. Nhưng vừa thấy nó, sư tổ liền thất thần hồi lâu, rồi lập tức gửi truyền âm phù mời người đến.”
Nghe vậy, đại trưởng lão thoáng chau mày. “Có lẽ là vật của tán tu nào đó từng quen biết nàng. Cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.”
Hai người vừa nói chuyện vừa tiến vào sâu trong động phủ. Băng lãnh nữ tử vừa định dò xét khí tức xung quanh thì giọng nói trầm ổn của Nam Cung Uyển từ trong đại sảnh vang ra:
“Sư tỷ, vào đi. Việc tỷ nhờ, vì tông môn, muội có thể miễn cưỡng đáp ứng. Nhưng ta có một điều kiện, tỷ phải hứa trước.”
Nghe đến đây, ánh mắt vị sư tỷ lóe sáng vui mừng. Không nghĩ ngợi thêm, nàng lập tức bước nhanh vào.
“Nam Cung sư muội, muội cuối cùng cũng đã nghĩ thông! Chỉ cần muội chịu gả cho trưởng lão Hóa Ý Môn, tỷ hứa bất cứ điều kiện gì cũng được. Có được thực lực của Ngụy Vô Nhai, Yểm Nguyệt Tông của chúng ta ắt sẽ hưng thịnh!”
Nhưng khi vừa vào trong, nàng bỗng khựng lại.
Nam Cung Uyển đang ngồi bình thản trên ghế, tay cầm ngân kiếm đang ngắm nghía. Nét mặt nàng điềm tĩnh, ánh mắt như vô hồn.
Sự cảnh giác trong lòng sư tỷ lập tức trỗi dậy. Linh lực trong người khẽ động, bàn tay vừa nhấc lên — năm đạo kiếm mang sắc bén đã phóng thẳng ra sau, chém về phía cô gái áo vàng.
Thế nhưng, ngay khi kiếm mang chạm đến, cô gái áo vàng lại nhoẻn miệng cười kỳ dị, rồi thân thể tan chảy thành một luồng ánh sáng vàng, thổ độn nhập vào vách đá, biến mất hoàn toàn. Chỉ còn bộ áo vàng rách nát rơi xuống đất.
“Thổ độn thuật?! Không đúng… không phải người!” – nữ tử lạnh lẽo kinh hãi, lập tức định lùi lại. Nhưng chưa kịp phản ứng, từ cửa đại sảnh, một thanh cự kiếm xanh dài vài trượng đã lao tới, chém xuống như sét giáng!
“Ầm!!!”
Nàng vội đánh ra mười đạo hàn mang nghênh đón. Quang mang trắng và lam giao nhau, nổ tung. Cự kiếm bị bắn ngược, nhưng trong luồng kiếm quang tản ra, một bóng người hiện ra — chính là Hàn Lập.
Ánh mắt hắn bình thản, khóe miệng khẽ cong:
“Đại trưởng lão Yểm Nguyệt Tông, cuối cùng cũng đã đến.”
Nữ tử băng lãnh lạnh giọng:
“Nam Cung sư muội, ngươi cùng hắn là ai? Muội thật to gan, dám thông đồng ngoại nhân xâm nhập tông môn!”
Nói rồi, nàng lập tức vỗ vào túi trữ vật, một khối lệnh bài đỏ xuất hiện trong tay.
Thấy vậy, Hàn Lập ánh mắt nghiêm lại: “Cấm chế lệnh bài!”
Nữ tử kia hừ lạnh:
“Ngươi dám động thủ trong phạm vi Yểm Nguyệt Tông? Nếu không mau dừng lại, ta chỉ cần một niệm, toàn bộ lục phái sẽ cùng truy sát ngươi!”
Nhưng giọng Nam Cung Uyển từ sau lưng Hàn Lập vang lên, bình thản và đầy tự tin:
“Sư tỷ cần gì phải dọa nạt. Muội không phải không có bằng hữu trong lục phái. Nếu biết tỷ dùng thủ đoạn hèn hạ với đồng môn, e rằng chẳng ai ủng hộ đâu. Còn nữa…”
Nàng khẽ nâng tay, Chu Tước Hoàn – pháp bảo bổn mệnh – bay ra từ miệng, phát ra ánh đỏ rực.
“…tỷ nghĩ rằng ta sẽ để tỷ có cơ hội phát động cấm chế trong người ta sao?”
Lời nói vừa dứt, khí tức trong sảnh biến đổi dữ dội.
Đại trưởng lão cảm nhận sát khí dâng lên, lập tức phất tay áo, hai thanh phi kiếm đen trắng bay ra, xoay quanh một vòng rồi hóa thành Âm Dương Băng Hỏa kiếm — một đôi pháp bảo cực hiếm, một lạnh thấu xương, một nóng như lửa địa ngục.
Cùng lúc đó, nàng nắm chặt lệnh bài đỏ, niệm chú khởi động cấm chế. Nhưng Hàn Lập đã sớm chuẩn bị!
Một chiếc chuông bạc nhỏ từ trong tay áo hắn bay lên, xoay vòng trên không. Tiếng ngân vang như sấm nổ — từng đợt sóng âm màu bạc lan ra, khóa chặt lấy nữ tử băng lãnh.
Gần như đồng thời, hai tay Hàn Lập hợp ấn, phóng ra hai đạo pháp quyết – một xanh, một đỏ – đánh thẳng vào cột trụ hai bên đại sảnh.
Chỉ nghe “Ầm” một tiếng rung trời, pháp trận cấm chế trong động phủ đồng loạt phát động!
Ánh sáng xanh đỏ giao nhau, từng tầng quang mạc bủa quanh, phong kín toàn bộ đại sảnh. Bẫy phục kích đã hoàn toàn khép lại.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 175 – Chương 714 là điểm bùng nổ thực sự của kế hoạch mà Hàn Lập cùng Nam Cung Uyển chuẩn bị từ trước. Cái bẫy hoàn hảo đã khép kín, biến động phủ Nam Cung thành chiến trường sống chết. Qua chương này, ta thấy rõ sự khôn ngoan và tính toán cẩn trọng của Hàn Lập — hắn không chỉ mạnh về pháp lực mà còn cực kỳ am hiểu chiến thuật và tâm lý đối thủ.
Trong khi đó, Nam Cung Uyển – dù yếu thế – vẫn thể hiện bản lĩnh kiên cường, sẵn sàng đối đầu với sư tỷ từng khống chế mình suốt bao năm. Hai người phối hợp ăn ý, mở đầu cho trận chiến khốc liệt nhất trong nội bộ Yểm Nguyệt Tông.
Từ đây, số phận của Hàn Lập và Nam Cung Uyển sẽ rẽ sang một hướng khác — khi trận đấu giữa mưu trí và quyền lực bước vào hồi cao trào.
Chương 715: Ngưng Quang Bảo Kính dữ Luân Hồi Thần Quang
Ở chương trước, Chương 714: Đụng độ sư tỷ, cuộc chiến giữa Nam Cung Uyển, Hàn Lập và băng lãnh nữ tử – sư tỷ của nàng – chính thức nổ ra trong đại sảnh của cổ điện. Hai luồng khí âm dương đối nghịch, băng hàn và hỏa diễm liên tục giao thoa, khiến cả không gian run rẩy. Hàn Lập và Nam Cung Uyển phối hợp ăn ý, nhưng đối thủ của họ – một nữ tu có tu vi thâm sâu cùng pháp bảo cổ xưa – lại không hề tầm thường. Những đòn tấn công dồn dập vẫn không thể phá tan được phòng ngự của đối phương. Và ngay khi cấm chế trong đại sảnh được kích hoạt, trận chiến bước vào hồi căng thẳng nhất, mở ra Chương 715: Ngưng Quang Bảo Kính dữ Luân Hồi Thần Quang – nơi những bí bảo cổ xưa và tuyệt kỹ tối thượng của các tu sĩ Nguyên Anh được phô bày toàn bộ.
Ngay khi đại sảnh chìm trong khói xanh đỏ, luồng khí hỗn hợp từ khắp nơi tụ lại, lao thẳng về phía băng lãnh nữ tử. Từ phía đối diện, tiếng ngân ba của ngân chung vang lên, từng đợt sóng âm cuộn trào, đủ sức làm tan nát linh hồn kẻ yếu.
Thế nhưng, nữ tử kia vẫn bình tĩnh đến lạnh lẽo. Nàng khẽ điểm chỉ, hai thanh phi kiếm trước mặt lập tức xoay tròn, phát ra ánh sáng hắc bạch quang hòa quyện. Trong khoảnh khắc, một quang tráo hai tầng trắng đen hình thành, khí lạnh và nhiệt khí cùng bộc phát, dung hợp thành kết giới cứng rắn. Sóng âm va vào, nhưng chỉ như đá chìm đáy biển, không để lại chút ảnh hưởng nào.
Nhưng ngay sau đó, cấm chế hai màu đỏ xanh lại bùng phát, quang hà cuộn xoáy, bao trùm lấy nữ tử trong một khối lốc xoáy chói mắt. Nam Cung Uyển không bỏ lỡ thời cơ, Chu Tước Hoàn trong tay nàng lóe lên hoàng quang, hóa thành biển lửa bốc cháy ngập trời, lao thẳng về phía địch thủ. Cùng lúc ấy, nàng khẽ vung tay, một đạo ánh sáng đỏ sẫm lóe qua rồi biến mất – đó chính là một chiêu ám sát đầy tinh tế mà chỉ Hàn Lập, với thần thức mạnh mẽ, mới có thể nhận ra.
Một tiếng kêu đau đớn vang lên từ trong quang hà, băng lãnh nữ tử kinh hãi thốt lên:
“Tru Tà Thứ! Ngươi… dùng cả vật này để đả thương ta sao? Sư muội, ngươi quả thật chưa từng thay đổi…”
Thanh âm nàng có chút run rẩy, song khí tức vẫn vững vàng – cho thấy thương thế chỉ là nhẹ. Hàn Lập nhìn thấy cảnh đó, lập tức hiểu: Nam Cung Uyển chỉ muốn làm gián đoạn việc đối phương thi triển lệnh bài cấm chế, chứ không nhằm hạ sát.
Không bỏ lỡ thời cơ, hắn lật tay, triệu hồi Thiên Trọng Phong. Ngọn tiểu sơn nhỏ bé lập tức hiện ra trong tay hắn, chỉ một đạo pháp quyết thôi đã khiến nó biến lớn như ngọn núi thật sự, mang theo khí tức đè nén kinh người.
Cùng lúc đó, trong biển lửa, nữ tử kia lại gào lên một tiếng. Một cột sáng ngũ sắc cực lớn từ trong lửa phóng thẳng ra, quét sạch mọi thứ trên đường đi – lửa, quang hà, và thậm chí cả linh khí trong không gian đều bị cột sáng này hút sạch. Hàn Lập lập tức biến sắc: “Ngưng Quang Bảo Kính!”
Đó là một trong những cổ bảo đáng sợ nhất mà Nam Cung Uyển từng nhắc tới – Ngưng Quang Bảo Kính, bảo vật trấn danh của sư tỷ nàng. Ngay cả những bản phỏng chế cấp thấp như Thanh Ngưng Kính mà Hàn Lập từng đoạt được trong Huyết Sắc Thí Luyện cũng đã là đỉnh cấp pháp khí trong mắt tu sĩ Kim Đan. Huống hồ, đây là nguyên bản cổ bảo, uy lực hơn gấp trăm lần.
Ngũ sắc quang trụ kia vừa xuất hiện đã phá tan toàn bộ hỏa diễm và cấm chế, giải thoát cho băng lãnh nữ tử. Nàng đứng giữa luồng sáng, một tay thu kính, một tay bắt quyết, gương mặt băng lãnh như không vướng bụi trần.
Mặt gương đen kịt, phát ra luồng ánh sáng ngũ sắc tương phản đến rợn người, khiến ngay cả Hàn Lập cũng phải đề phòng. Hắn nhận ra trên tay nữ tử có những vệt máu mờ nhạt – dấu hiệu nàng đã bị thương nhẹ bởi Tru Tà Thứ. Nhưng cho dù vậy, khi nhìn thấy Chu Tước Hoàn – pháp bảo bản mệnh của Nam Cung Uyển – bị ngũ sắc quang trụ giam cầm, hắn không thể khoanh tay đứng nhìn.
Hắn điểm chỉ, Thiên Trọng Phong liền phát động, hóa thành ngọn núi đen khổng lồ, từ trên cao giáng xuống, mang theo uy thế như trời giáng.
Băng lãnh nữ tử lập tức phản công, đưa Ngưng Quang Kính lên, bắn ra thêm một cột sáng thứ hai nhỏ hơn, đón đầu ngọn hắc sơn. Nhưng Hàn Lập đã lường trước. Ngay khi hai cột sáng sắp va chạm, hắn khẽ động pháp quyết, hắc khí từ ngọn núi bùng phát, như sương mù che phủ, bao trùm lấy quang trụ. Hai luồng sáng – một đen, một ngũ sắc – đan xen, khiến không gian vặn vẹo.
Nữ tử cảm nhận được linh lực rối loạn, lập tức phun ra một ngụm tinh khí, dung nhập vào mặt kính. Cột sáng lại rực rỡ thêm, hóa thành một màn khói ngũ sắc, ngăn chặn ngọn núi đen ngay giữa không trung. Hai lực lượng va chạm, phát ra tiếng nổ đinh tai – khói đen và quang trụ ngũ sắc đan xen, cả đại sảnh rung chuyển như sắp sụp đổ.
Nam Cung Uyển thấy vậy, thần sắc nghiêm nghị, liền thi triển tuyệt kỹ cuối cùng – Luân Hồi Thần Quang. Một luồng sáng đỏ thẫm hiện ra trên đỉnh đầu nàng, xoay tròn như vòng trăng máu, ánh sáng ngày càng chói lòa. Cảnh tượng ấy khiến băng lãnh nữ tử không khỏi biến sắc:
“Luân Hồi Thần Quang! Ngươi… ngươi thật sự dám dùng thần thông này sao, sư muội?”
Câu nói vừa dứt, nữ tử rút ra một Huyết Ma Kiếm – tiểu kiếm chỉ dài một tấc, thân trong suốt, tỏa ra huyết quang và hắc khí xen lẫn. Mùi máu tanh tràn ngập đại sảnh. Nam Cung Uyển kinh hãi, quát lớn:
“Huyết Ma Kiếm! Sư tỷ… ngươi dám mượn cả ma khí để đối chiến sao? Không sợ bị cắn trả ư?”
Băng lãnh nữ tử nhếch môi, nụ cười tàn khốc nở ra trên gương mặt tuyệt mỹ:
“Cắn trả ư? Chỉ cần ta thắng, ma khí nào dám phản!”
Rồi nàng lạnh lùng nói thêm, ánh mắt hướng về Hàn Lập:
“Vì sự hưng thịnh của Yểm Nguyệt Tông, sư muội phải gả cho Ngụy Ly Thần. Nếu không… đừng trách ta. Khi Huyết Ma Kiếm nổi điên, ta cũng chẳng đảm bảo được nó sẽ không làm hại sư muội đâu.”
Lúc này, Hàn Lập bước lên một bước, giọng điềm nhiên mà đầy sát khí:
“Tỷ không cần nói thêm. Cho dù Uyển nhi có đồng ý, ta – Hàn Lập – cũng tuyệt đối không cho phép. Hôm nay, kẻ nào muốn ép nàng, ta sẽ khiến kẻ đó hối hận.”
Ánh mắt băng lãnh nữ tử lóe lên tia kinh ngạc, rồi chuyển thành sát ý sâu thẳm. Nàng nói khẽ, giọng pha lẫn ngờ vực và thù hận:
“Ngươi là ai? Thần thông không kém, lại vừa tiến cấp Nguyên Anh ư? Xem ra, vì ngươi mà sư muội ta mới từ chối hôn sự…”
Giữa ba luồng linh lực cuồn cuộn, đại sảnh cổ kính rung chuyển, khí cơ đan xen. Ngũ sắc quang trụ, hắc sơn, Chu Tước Hoàn, cùng Luân Hồi Thần Quang – tất cả hội tụ thành một trận pháp khổng lồ, báo hiệu một trận chiến kinh thiên động địa sắp bùng nổ.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 175 – Chương 715 không chỉ là cuộc đối đầu pháp lực giữa ba tu sĩ Nguyên Anh, mà còn là sự va chạm giữa tình cảm, đạo nghĩa và dã tâm tu đạo. Hàn Lập – người ngoài cuộc, nay lại trở thành trung tâm của mâu thuẫn, buộc phải lựa chọn giữa giữ mình và bảo vệ người hắn quý trọng. Sức mạnh của cổ bảo, thần thông Luân Hồi, và cả ma kiếm tà dị đều chỉ là lớp khói mờ, ẩn sau là trái tim con người giữa đạo và tình.
Và từ đây, câu chuyện sẽ bước sang một bước ngoặt mới – khi Hàn Lập, Nam Cung Uyển và băng lãnh sư tỷ, không còn đơn thuần là đối thủ, mà là ba mảnh ghép của định mệnh, sắp sửa va chạm để mở ra hồi tiếp theo đầy sóng gió trong hành trình tu tiên.