Ở chương trước, Hàn Lập và Nam Cung Uyển sau nhiều phen chiến đấu kịch liệt đã xâm nhập vào sâu trong động phủ của Yểm Nguyệt Tông, nơi cấm chế chằng chịt và khí tức ma đạo lan tràn khắp nơi. Tại đây, họ vô tình chạm trán băng lãnh nữ tử – vị sư tỷ của Nam Cung Uyển, người vốn chịu ảnh hưởng của ma khí và đang dần mất đi lý trí. Cuộc đối đầu giữa ba người vốn mang nhiều khúc mắc quá khứ, vừa là ân oán tình thù, vừa là cuộc chiến sinh tử không thể tránh khỏi. Và trong Chương 716: Huyết Ma Kiếm, mâu thuẫn ấy được đẩy lên đến đỉnh điểm, khi một món ma khí cổ xưa xuất hiện, làm rung chuyển cả linh lực trong thiên địa.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 176 – Chương 716: Huyết Ma kiếm
Bầu không khí trong đại sảnh lúc này căng thẳng đến cực độ. Ánh sáng mờ ảo từ ngọn đèn cổ chiếu lên khuôn mặt lạnh như băng của nữ tử, khiến đôi mắt nàng càng thêm sắc bén. Giọng nói của Hàn Lập vang vọng, trầm tĩnh nhưng kiên định, “Ta là ai không quan trọng, chỉ cần đạo hữu giao ra lệnh bài cấm chế Khốn Tâm Thuật, tại hạ sẽ lập tức rời đi. Về phần Huyết Ma Kiếm kia, nó không đủ khiến ta e ngại.”
Lời nói nhẹ nhàng mà như nhát dao cứa vào lòng băng lãnh nữ tử. Nàng cười lạnh, ánh mắt lóe lên tia cuồng loạn, “Không đủ uy hiếp sao? Ngươi biết gì về Huyết Ma Kiếm mà dám ngông cuồng như thế? Cũng tốt, giết ngươi rồi có lẽ Nam Cung sư muội sẽ hồi tâm chuyển ý.”
Dứt lời, nàng cắn mạnh đầu lưỡi, phun ra một ngụm tiên huyết đỏ như lửa, phả lên thân kiếm nhỏ màu huyết. Lập tức, linh quang cuồn cuộn, tiểu kiếm trong tay lớn dần, từ vài tấc hóa thành trường kiếm dài ba thước, tỏa ra khí tức tà dị, mùi máu tanh đậm đặc khiến cả không gian nghẹt thở.
Nam Cung Uyển kinh hãi hét lên, “Hàn Lập, cẩn thận! Đừng để nàng ra tay trước!” Nhưng Hàn Lập vẫn đứng đó, ánh mắt bình thản như mặt hồ.
Huyết Ma Kiếm rít lên một tiếng chói tai, huyết quang tràn ra như sóng lũ. Nữ tử nắm chặt chuôi kiếm, linh lực toàn thân dồn vào, cơ thể nàng bao phủ trong một tầng ánh sáng đỏ máu, khí tức ma đạo càng lúc càng mạnh. Chỉ thấy nàng quét ngang thanh kiếm, huyết quang tụ lại thành kiếm khí dài hàng trượng, chém xuống đầu Hàn Lập với thế sấm sét.
Không gian rúng động, từng luồng linh khí thiên địa bị hút sạch, hội tụ vào kiếm khí như trăm sông chảy về biển. Áp lực khủng khiếp khiến thân thể Hàn Lập cứng đờ, khí huyết nghẽn lại, toàn thân bị giam trong lực đạo vô hình, không thể nhúc nhích.
Nam Cung Uyển sắc mặt tái mét, chỉ kịp hét lên trong tuyệt vọng. Nàng hiểu rõ sự đáng sợ của Huyết Ma Kiếm – một trong những ma khí cổ xưa có thể dễ dàng chém tan pháp bảo của Nguyên Anh kỳ, hủy diệt cả một sơn mạch chỉ trong chớp mắt.
Nhưng đúng vào lúc tưởng chừng Hàn Lập khó thoát khỏi kiếp nạn, hắn khẽ hít sâu một hơi. Trong khoảnh khắc đó, kim quang lóe lên khắp người, tiếng sấm vang rền. Một tầng điện hồ vàng nhạt bao trùm toàn thân hắn, tỏa ra khí tức cuồng bạo.
Kiếm khí huyết sắc chém xuống, chạm vào điện võng vàng kim, phát ra tiếng nổ ầm ầm. Hai luồng sức mạnh, một tà ác, một chính dương, va chạm điên cuồng. Ánh sáng đỏ và vàng hòa quyện, chớp giật liên hồi như lưới trời giăng bủa.
Mỗi tia huyết khí va vào điện võng đều bị thần lôi thôn phệ, phát ra tiếng rít ghê rợn. Nữ tử kinh hãi, thân hình run lên, không tin nổi vào mắt mình. Kiếm khí cực lớn dần bị tầng tầng điện quang bao trùm, giống như cá mắc lưới, giãy giụa nhưng không thể thoát.
Cấm chế quanh thân Hàn Lập cũng theo đó mà tan biến. Hắn giơ hai tay, hai luồng kim hồ bắn ra, hợp nhất với điện võng, dồn sức ép thẳng lên kiếm khí. Tiếng “ầm” vang lên, huyết quang tán loạn, kiếm khí vỡ nát thành từng mảnh vụn huyết vụ lơ lửng trong không trung.
Một tay Hàn Lập điểm chỉ, điện võng thu lại, hóa thành cầu sáng màu vàng bao lấy luồng huyết khí rồi rơi gọn vào tay hắn. Toàn bộ diễn biến chỉ trong mấy hơi thở, nhưng khiến cả đại sảnh rung chuyển.
Nữ tử trơ mắt nhìn, khuôn mặt thất thần. Nàng từng chứng kiến Huyết Ma Kiếm hủy diệt bao kẻ địch cường đại, chưa từng thất bại, vậy mà giờ đây, lại bị một tu sĩ Nguyên Anh Sơ Kỳ nhẹ nhàng phá tan. Cảm giác không tin xen lẫn sợ hãi khiến nàng run lên từng hồi.
Nam Cung Uyển cũng ngây người. Nàng biết Hàn Lập mạnh, nhưng không ngờ lại có thể dùng Ích Tà Thần Lôi – loại lôi điện cực dương chuyên khắc tà ma – để chế trụ được ma khí cổ như vậy.
Hàn Lập bình thản nhìn quả cầu sáng trong tay, ánh mắt lóe lên tia nghi hoặc. Hắn cảm nhận được Ích Tà Thần Lôi tuy khống chế được Huyết Ma Kiếm, nhưng bản thân thần lôi cũng bị tiêu hao dữ dội. Ma khí của kiếm dường như có khả năng phản kháng cực mạnh, gần như ngang bằng với lực lượng của thiên lôi.
“Loại kiếm này… quả nhiên là vật bị ma hóa từ cổ đại,” hắn lẩm bẩm, ánh mắt sắc bén.
Không chờ hai nữ tử kịp hoàn hồn, Hàn Lập bỗng phất tay, vô số Phệ Kim Trùng từ không trung lao ra, hóa thành đám mây vàng cuồn cuộn, tấn công về phía đối phương.
Băng lãnh nữ tử giật mình, lập tức phun ra một tiểu kiếm bạc, hóa thành hàng ngàn sợi tơ sáng, đan xen chặt chẽ, chém thẳng vào đám trùng. Hàn Lập nhận ra chiêu thức, khẽ lẩm nhẩm: “Hóa kiếm vi ti… Kiếm tu ư? Quả nhiên là sư tỷ của Nam Cung Uyển.”
Hai luồng công kích va vào nhau, nổ tung thành mưa kim quang. Một phần Phệ Kim Trùng bị nghiền nát, rơi lả tả xuống sàn. Nữ tử thở phào nhẹ nhõm, cho rằng đã thắng.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, đám trùng trên mặt đất đồng loạt rung động, kim quang lại bùng phát. Chúng hồi sinh, giương cánh bay lên, hợp thành đám mây vàng mới, dày đặc hơn trước. Hàn Lập đứng trong quầng sáng, lạnh lùng nhìn, ánh mắt lóe sáng – đó chính là khả năng tự tái sinh của Phệ Kim Trùng sau nhiều năm hắn dày công nuôi luyện.
Giữa lúc ấy, từ trong lục vụ xanh mờ nơi góc đại sảnh bỗng vang lên tiếng phượng minh. Ánh sáng đỏ rực bắn ra, tan đi lớp sương, hiện lên một vầng hào quang chói lọi. Nam Cung Uyển vội niệm chú, điều khiển vầng sáng áp xuống băng lãnh nữ tử.
Nữ tử thấy vậy thất sắc, vội vận pháp trốn thoát. Cơ thể nàng xoay tròn, hóa thành cầu vồng hai màu hắc bạch, lao thẳng lên trần sảnh, định phá vỡ cấm chế mà thoát đi. Hàn Lập hiểu rõ, nếu nàng trốn thoát và kích hoạt đại trận trấn phái, cả hắn và Nam Cung Uyển sẽ bị vây khốn không lối thoát.
Ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo, linh lực trong người sôi trào, chuẩn bị tung chiêu ngăn cản. Cuộc chiến sinh tử trong động phủ ma đạo này, hiển nhiên vẫn chưa kết thúc…
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 176 – Chương 716 khép lại với cao trào nghẹt thở giữa Hàn Lập, Nam Cung Uyển và băng lãnh nữ tử. Huyết Ma Kiếm – biểu tượng của tà ma và cám dỗ quyền lực – không chỉ thử thách sức mạnh của Hàn Lập, mà còn là phép thử cho ý chí và lòng kiên định của hắn giữa chính và tà. Qua cuộc chiến này, người nghe cảm nhận rõ hơn về sự trưởng thành trong tâm cảnh của Hàn Lập: từ một kẻ chỉ biết ứng biến, hắn đã trở thành người có thể chủ động khống chế cục diện, nắm vững cả sinh tử trong tay. Và chính điều đó báo hiệu, hành trình tu tiên của hắn đang tiến vào một giai đoạn hoàn toàn mới – nơi sức mạnh và đạo tâm phải song hành để vượt qua mọi thử thách trước mắt.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 176 – Chương 717: Chỉ Hoàn
Ở chương trước, Chương 716: Luân Hồi Thần Quang, trận chiến trong đại sảnh Yểm Nguyệt Tông đã lên đến cao trào khi Nam Cung Uyển thi triển thần thông tuyệt học của tông môn, dùng Luân Hồi Thần Quang để trấn áp sư tỷ của mình – vị đại trưởng lão băng lãnh, người đã vì bảo vệ tông phái mà không ngần ngại động thủ. Cấm chế khắp nơi bị kích phát, linh lực giao tranh dữ dội khiến cả tòa phủ như chấn động. Và cũng tại khoảnh khắc sinh tử đó, Nam Cung Uyển buộc phải lựa chọn: giữa lòng trung với sư môn và tình cảm với Hàn Lập.
Bước sang Chương 717: Chỉ Hoàn, câu chuyện tiếp tục mở ra khi khói bụi trận đấu vừa lắng xuống, nhưng dư âm và những bí ẩn ẩn giấu trong cuộc chiến ấy lại bắt đầu hé lộ…
Sau khi vầng sáng đỏ do Nam Cung Uyển phát ra tan đi, bầu không khí trong đại sảnh vẫn còn nặng nề và căng thẳng. Trần nhà vỡ vụn, đá vụn rơi lả tả, nhưng không ai trong số họ dám buông lỏng cảnh giác. Từ trên cao, hàng trăm con phi trùng tam sắc như vũ bão lao xuống, kết thành một tấm thuẫn khổng lồ, ngăn cản mọi công kích. Sư tỷ của Nam Cung Uyển – vị nữ tử băng lãnh ấy, tuy trầm tĩnh nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác bất an hiếm thấy.
Nàng lập tức rút ra một đạo phù, thi triển thuật độn quang màu vàng, thân hình hóa thành một luồng sao xẹt lao lên, mong thoát khỏi tầng cấm chế dày đặc. Nhưng Nam Cung Uyển, với ánh mắt lạnh lùng và kiên định, đã sớm chờ đợi giây phút ấy. Nàng ném xuống một lá cờ hồng nhỏ, khởi động toàn bộ đại trận phong ấn trong phủ. Chỉ trong khoảnh khắc, khắp đại sảnh phủ kín ánh sáng hồng, tường, sàn và cả trần đều hóa thành một tấm màn quang mạc dày đặc, như một nhà tù bằng ánh sáng.
Hoàng quang độn thuật của sư tỷ lập tức bị chặn lại, đồng thời bị cuốn ngược vào giữa lưới hồng đang xoáy tròn. Ánh sáng đỏ như máu nuốt lấy hào quang vàng, khiến nữ tử băng lãnh dù nỗ lực thế nào cũng không thể thoát ra. Trong ánh sáng lóa mắt, nàng cắn răng, dốc hết linh lực bắn ra từng đạo kiếm mang lạnh lẽo đến tột cùng, hòng phá cấm mà thoát. Nhưng ngay khi tưởng chừng thành công, một đạo quang tím bất ngờ giáng xuống, chụp lấy toàn thân nàng, rồi kéo ngược trở lại như thể một bàn tay vô hình vừa giật đứt sợi dây sinh mệnh.
Ánh tím tỏa sáng, và từ trong quầng sáng ấy, một thiếu phụ xinh đẹp, thân hình quyến rũ bước ra – chính là Ngân Nguyệt. Trong tay nàng là sợi Tử Vân Đâu, một bảo vật hiếm thấy có thể khống chế cả tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ. Nữ tử băng lãnh vùng vẫy, phun ra hỏa diễm lục quang cùng mười đạo kiếm khí, nhưng tất cả đều tan biến khi chạm vào lưới tím. Tử Vân Đâu tựa như một tấm lưới thần linh, thu lại mọi công kích, nuốt trọn sức mạnh đối thủ mà không chút tổn hao.
Trong cơn tuyệt vọng, nữ tử băng lãnh định liều mình thi triển bí thuật, nhưng Nam Cung Uyển vội vàng ngăn lại, hét lên: “Đừng tổn thương tỷ ấy, giao cho ta!”. Giọng nói nàng tràn đầy lo lắng xen lẫn quyết tâm. Ngay sau đó, nàng thi triển Luân Hồi Thần Quang, một vầng sáng đỏ như mặt trời mọc, chậm rãi xoay tròn, rồi dần bao phủ lấy thân ảnh sư tỷ. Hào quang chuyển động không ngừng, từng vòng ánh sáng như đang gột rửa, trấn áp và phong ấn linh hồn người bị nhốt.
Hàn Lập, đứng ở bên dưới, quan sát tất cả. Trong lòng hắn không khỏi rùng mình. Hắn cảm nhận rõ ràng thứ thần thông này ẩn chứa uy lực đáng sợ – một loại lực lượng vừa mang tính phong ấn, vừa như mê hoặc tâm thần. Sau một khoảng thời gian bằng một chén trà nhỏ, hào quang đỏ tan dần, để lộ thân ảnh của nữ tử băng lãnh – người nay đã hôn mê bất tỉnh, thần sắc an hòa, miệng còn mang một nụ cười kỳ dị.
Nam Cung Uyển giải thích cho Hàn Lập biết rằng Luân Hồi Thần Quang không chỉ có thể phong ấn Nguyên Anh mà còn khiến người bị trúng chiêu lâm vào ảo mộng vô tận, tâm thần rối loạn, không thể phản kháng. Nàng thừa nhận, nếu không phải nể tình sư môn, e rằng nàng đã kết liễu sư tỷ để tránh hậu họa.
Hàn Lập nhìn nàng, khẽ cười, nửa đùa nửa thật: “Nếu đã là kẻ thù, giữ lại chẳng phải là gánh nặng sao?”
Nhưng Nam Cung Uyển chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, ánh mắt xa xăm: “Thiếp không thể để Yểm Nguyệt Tông diệt vong. Dù sao, vị đại trưởng lão này năm xưa cũng từng có ân với thiếp. Lưu lại mạng nàng, xem như ta trả hết nợ sư môn.”
Sau đó, nàng cùng Ngân Nguyệt giải trừ lưới tím, rồi tiến đến lấy đi lệnh bài cấm chế từ người sư tỷ. Trong túi trữ vật, vô số vật phẩm rơi ra, linh khí tỏa sáng khắp nơi. Hàn Lập tò mò, đưa mắt nhìn qua, bỗng thấy một vật thu hút ánh nhìn — một chiếc nhẫn đen bóng, tinh xảo khác thường.
Cảm giác quen thuộc khiến hắn khẽ nhíu mày. Hắn lật qua lật lại món đồ, rồi bất ngờ lấy từ túi trữ vật ra một chiếc nhẫn khác — giống hệt về hình dạng và chất liệu. Cả hai đều không tỏa linh khí, nhưng khi đặt cạnh nhau, một luồng dao động thần bí mơ hồ lan ra. Hàn Lập lập tức cất chúng vào hộp ngọc, thu lại trong lòng, không nói gì thêm.
Nam Cung Uyển nhìn hắn, chỉ mỉm cười dịu dàng, rồi quay sang trích xuất Huyết Ma Kiếm – món ma khí từng khiến Hàn Lập suýt mất mạng. Nàng nói: “Vật này tà khí quá lớn, ta không dùng được. Nhưng kim hồ của chàng lại có thể khắc chế nó. Chi bằng để chàng giữ, phòng khi cần đến.”
Hàn Lập khẽ gật đầu, thu lấy, ánh mắt thoáng hiện nét suy tư. Hắn cảm nhận được, những vật này – từ chiếc nhẫn đến Huyết Ma Kiếm – đều mang trong mình bí ẩn liên quan đến những tầng sâu hơn của đại cấm giới mà hắn sắp đối mặt.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 176 – Chương 717 không chỉ khép lại trận chiến căng thẳng giữa Nam Cung Uyển và sư tỷ, mà còn mở ra nhiều dấu hiệu báo trước cho hành trình sau của Hàn Lập.
Chiếc nhẫn đen – “Chỉ Hoàn” – có thể là manh mối dẫn đến một bí mật lớn, trong khi quyết định của Nam Cung Uyển đã khẳng định lòng nhân hậu và đạo nghĩa sư môn trong nàng, dù giữa bão tố quyền lực.
Với Hàn Lập, chương này là khoảnh khắc chuyển giao: từ một cuộc chiến tông môn khốc liệt sang con đường khám phá những bí mật cổ xưa ẩn sâu trong các món pháp bảo tưởng như bình thường.
Một chương đầy cảm xúc, vừa kết thúc một ân oán, vừa gieo mầm cho những ẩn số mới sắp mở ra trong hành trình tu tiên của hắn.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 176 – Chương 718: Trọng phản Điền Thiên thành
Ở chương 717: Huyết Ma kiếm, Hàn Lập cùng Nam Cung Uyển đã trải qua cuộc chiến sinh tử tại huyết trận. Hắn chứng kiến uy lực khủng khiếp của ma binh, cũng như lòng trung thành và tình cảm sâu nặng mà Nam Cung Uyển dành cho mình. Sau khi tiêu diệt kẻ địch, Hàn Lập cùng nàng rời khỏi nơi hiểm địa, giữa hai người dường như đã nảy sinh một mối liên kết không chỉ là đồng hành trên con đường tu đạo, mà còn là cảm xúc khó gọi tên. Tuy nhiên, con đường phía trước vẫn chưa bình yên — bởi ngoài kia, cuộc chiến giữa Mộ Lan pháp sĩ và tu sĩ Cửu Quốc Minh vẫn đang đến hồi khốc liệt. Và ngay khi mọi thứ tưởng như lắng xuống, câu chuyện lại mở ra với chương 718: Trọng phản Điền Thiên thành – nơi Hàn Lập một lần nữa phải đối mặt với lựa chọn giữa tình cảm và trách nhiệm, giữa con đường cá nhân và đại thế tu tiên giới.
Sau khi thu hồi Huyết Ma kiếm, Hàn Lập cảm nhận được ma khí ẩn chứa trong đó vô cùng tà dị. Hắn biết rõ, một vật như vậy nếu sử dụng lâu dài sẽ để lại hậu quả khôn lường — ma khí ăn mòn tâm thần, khiến người tu đạo dễ sa vào ma đạo. Vì thế, dù thấy Nam Cung Uyển có phần quyến luyến, hắn vẫn dứt khoát thu lấy món bảo vật này, không để nàng phải dính vào mối họa tâm ma.
Trong đống chiến lợi phẩm còn lại, Ngưng Quang Kính cùng vài món Cổ Bảo khác đều là những pháp khí trân quý. Nhưng Nam Cung Uyển không hề tranh giành. Nàng tỏ ra điềm tĩnh, như thể vật ngoài thân vốn không đáng bận tâm. Cử chỉ ấy khiến Hàn Lập càng thêm nể trọng. Dù vậy, hắn hiểu rõ rằng nếu lấy đi Ngưng Quang Kính – vốn là pháp bảo đã theo vị băng lãnh nữ tử kia nhiều năm – e rằng sẽ gây chú ý trong giới tu tiên. Vì thế, Hàn Lập cũng không tham lam, chỉ giữ lại vài món thật sự cần thiết.
Nam Cung Uyển sau đó lấy ra cấm chế lệnh bài, nhẹ nhàng chà xát, khiến nó phát ra ánh hồng quang, rồi hóa thành một luồng hắc khí tản mát giữa hai tay nàng. Khi hắc khí biến mất, nàng mỉm cười dịu dàng nói:
“Khốn Tâm Thuật cuối cùng cũng đã được giải trừ. Trước khi đi, thiếp chỉ muốn để lại cho sư tỷ vài lời…”
Hàn Lập lặng lẽ gật đầu. Hắn biết nàng muốn khép lại ân oán, không muốn để sư tỷ bị hiểu lầm hay tổn thương. Nam Cung Uyển dùng thần thức ghi lại mấy câu dặn dò vào ngọc giản, rồi cẩn thận đặt lại bên thi thể của băng lãnh nữ tử. Nàng còn cột túi trữ vật lên người sư tỷ, ánh mắt có chút buồn bã nhưng kiên định.
Sau đó, hai người rời khỏi nơi đó, hóa thành một đạo trường hồng bay giữa trời cao. Trong ánh sáng rực rỡ, Nam Cung Uyển nhìn Hàn Lập mỉm cười, nhưng rồi giọng nàng bỗng trở nên nghiêm túc:
“Chàng có ý định gì? Sao lại muốn trở về Điền Thiên thành?”
Hàn Lập đáp chậm rãi: hắn không thể bỏ mặc những người có ân nghĩa với mình, nhất là Mộ Phái Linh và Cổ sư huynh — những người vẫn còn ở trong thành. Hắn biết nơi đó đang trong cảnh chiến sự, nhưng lương tâm không cho phép hắn ngoảnh mặt làm ngơ.
Nam Cung Uyển lo lắng. Nàng hiểu rõ Hàn Lập không phải kẻ liều lĩnh, nhưng lần này, đối phương là Mộ Lan pháp sĩ – thế lực mạnh mẽ và tàn bạo. Nàng muốn đi cùng hắn, song Hàn Lập nhẹ nhàng từ chối. Hắn nhắc nàng rằng, dù đã luyện thành Hoán Hình thuật, nhưng nếu chạm trán tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ, e rằng thân phận sẽ bị bại lộ. Yểm Nguyệt Tông đang truy tìm nàng, không thể để lộ tung tích.
Cuộc đối thoại ấy chan chứa tình ý và lo lắng. Nam Cung Uyển dù không nói ra, nhưng trong ánh mắt nàng là nỗi sầu muộn, bất an khi phải chia xa. Nàng khẽ thở dài, rồi từ túi trữ vật lấy ra một tấm khăn lụa mỏng, tỏa linh khí mờ ảo. Nàng trao cho Hàn Lập, nói rằng đó là một món Cổ Bảo hộ thân, chỉ cần một niệm là có thể tự động che chắn linh thể.
Hàn Lập nhìn nàng, trong lòng trào dâng một cảm xúc ấm áp khó tả. Giữa bao hiểm nguy, vẫn có người vì hắn mà lo nghĩ từng chút một. Khi nàng đưa thêm khối ngọc bội Ích Hỏa bội, Hàn Lập càng thêm xúc động. Nàng dặn rằng trong Điền Thiên thành có vài đệ tử ký danh của nàng, nếu cần giúp đỡ, chỉ cần đưa tín vật này ra, họ sẽ nghe theo lệnh hắn.
Cuộc chia tay giữa hai người diễn ra trong sự yên lặng và lưu luyến. Nam Cung Uyển nhìn theo bóng Hàn Lập khuất dần giữa trời, trong lòng không khỏi bồi hồi. Còn Hàn Lập – người từng trải qua bao nhiêu sinh tử, nay lại cảm thấy trái tim mình như có sợi dây vô hình trói buộc.
Sau vài ngày phi hành, hắn đến biên giới Ngu Quốc. Nơi đây, chiến hỏa đã lan rộng. Tin tức truyền đến tai hắn khiến sắc mặt trầm xuống – đại quân Cửu Quốc Minh liên tiếp thất bại, buộc phải lui về phòng thủ tại các trọng địa. Nguyên nhân là do Mộ Lan pháp sĩ không chỉ dựa vào tu sĩ mà còn điều khiển cả man hoang cự thú – những sinh vật khổng lồ với sức mạnh khó lường.
Nghe đến đây, Hàn Lập chấn động. Hắn không ngờ kẻ địch lại có thủ đoạn như vậy. Trong lòng nảy sinh nghi ngờ, liệu có thế lực nào đứng sau trợ giúp Mộ Lan hay không? Không dừng lại suy nghĩ, hắn lập tức phi thân hướng Điền Thiên thành.
Khi đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến hắn không khỏi cảm khái. Cả tòa thành được bao phủ bởi linh quang chập chờn – dấu hiệu cho thấy đại trận phòng ngự đang được kích hoạt. Phía trên không trung, hư ảnh của “Thượng Nguyên Diệt Quang Trận” hiện ra mơ hồ, linh lực cuồn cuộn, khí thế uy nghiêm. Điền Thiên thành giờ đây chẳng khác gì một chiến thành thực thụ.
Hàn Lập hạ thân xuống gần cổng thành. Các tu sĩ canh gác ở đây sắc mặt nghiêm nghị. Khi thấy một đạo thanh quang bay tới, bọn họ lập tức cảnh giác. Tuy nhiên, chỉ cần thần thức lão giả Kết Đan kỳ quét qua, liền nhận ra tu vi Hàn Lập sâu không lường được, lập tức cúi người hành lễ:
“Hoan nghênh tiền bối tới tham gia hội minh, xin cho biết danh tính để tiện ghi chép.”
Hàn Lập hơi nhíu mày: “Hội minh? Hội minh gì?”
Lão giả vội giải thích, rằng trước thế công quá mạnh của Mộ Lan nhân, các quốc gia thuộc Cửu Quốc Minh đã ra lời kêu gọi liên minh, mời các tông môn lớn cùng hợp lực chống lại. Nếu Hàn Lập là người của Thiên Đạo Minh thì chỉ cần báo danh là có thể vào thành.
Nghe vậy, Hàn Lập thoáng suy nghĩ rồi đáp: “Lạc Vân Tông, Hàn Lập.”
Vừa nghe đến danh xưng này, thái độ của lão giả càng thêm cung kính, không dám hỏi han thêm nửa lời. Hàn Lập gật đầu, lặng lẽ bước vào trong.
Cảnh tượng trong thành khiến hắn khẽ thở dài. Nơi từng nhộn nhịp giao dịch, giờ đây vắng vẻ và trầm lặng. Các tu sĩ đi lại trên đường ai nấy đều mang vẻ căng thẳng, lo sợ. Tiếng pháp khí thử nghiệm vang vọng đâu đó, báo hiệu một cuộc chiến sắp xảy ra.
Hàn Lập men theo con đường cũ tìm đến lầu các nơi hắn từng ở trong Giao Dịch hội. Dùng thần thức quét qua, hắn phát hiện khí tức yếu ớt của Mộ Phái Linh ở tầng hai. Hắn mỉm cười, nhẹ nhàng mở cấm chế rồi bước vào. Khi nàng mở mắt, nhìn thấy Hàn Lập, đôi mắt liền rưng rưng, giọng run run nói:
“Công tử… người rốt cuộc cũng đã trở về!”
Một câu nói, chứa đựng bao niềm vui, lo lắng và cả sự chờ đợi dài lâu giữa khói lửa chiến tranh.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 176 – Chương 718 đánh dấu bước ngoặt quan trọng trong hành trình của Hàn Lập. Từ những ân oán cá nhân và tình cảm sâu nặng với Nam Cung Uyển, hắn trở lại với trách nhiệm của một tu sĩ trong đại chiến giữa hai giới. Đây là chương chuyển giao giữa “tình” và “nghĩa”, giữa “tu luyện” và “đại cục thiên hạ”.
Qua đó, người nghe cảm nhận được hình ảnh Hàn Lập – một người không chỉ mạnh mẽ trong tu đạo, mà còn kiên định trong lòng trung hậu, biết nặng nhẹ ân tình. Và chính điều ấy, khiến hành trình tu tiên của hắn ngày càng sâu sắc, vượt lên trên những đấu đá thường tình của thế giới tu chân.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 176 – Chương 719: Thiên Cực Môn
Ở chương trước, Chương 718: Đan khí phù vân, Hàn Lập sau một thời gian tu luyện tĩnh tâm trong Điền Thiên Thành đã củng cố cảnh giới của mình, đồng thời bí mật tìm hiểu những biến động trong vùng biên giới nơi pháp sĩ Mộ Lan đang chuẩn bị tấn công. Trong lúc ấy, Mộ Phái Linh – nữ tu từng đồng hành cùng Hàn Lập – vẫn chưa rời khỏi thành, đang bị vướng vào một mối rắc rối không nhỏ. Chính điều này đã mở đầu cho Chương 719: Thiên Cực Môn, khi Hàn Lập một lần nữa gặp lại Mộ Phái Linh, để rồi từ đó, hắn bị cuốn vào mối liên hệ khó lường với một trong những môn phái quyền thế nhất của chính đạo — Thiên Cực Môn.
Sau khi hoàn tất việc điều tra và ổn định tu luyện, Hàn Lập trở lại nơi ở cũ. Ở đó, hắn gặp lại Mộ Phái Linh – nữ tử từng chịu ơn cứu giúp của mình. Thấy nàng bình an, hắn không khỏi nhẹ nhõm. Nhưng điều khiến hắn bất ngờ hơn cả, là việc Mộ Phái Linh đã đột phá bình cảnh, tiến vào Trúc Cơ Hậu Kỳ – một bước tiến lớn trên con đường tu đạo.
Nàng thành thật nói rằng, sự tiến bộ ấy có được là nhờ vào đan dược quý giá của Hàn Lập, khiến Hàn Lập cũng thoáng cảm động. Tuy nhiên, sau những lời hỏi han, hắn nhanh chóng nhận ra có điều gì đó khác thường: cả Mộ Phái Linh và Lữ sư huynh của nàng đều chưa rời khỏi Điền Thiên Thành. Khi hỏi nguyên do, nàng mới tiết lộ — chính là vì sự xuất hiện của Mộ Lan pháp sĩ, và tình hình căng thẳng ở biên giới khiến các tu sĩ Nguyên Anh không thể bỏ đi.
Nhưng mọi chuyện không dừng lại ở đó. Khi cả hai còn đang nói chuyện, một thanh âm lạ vang lên bên ngoài cấm chế, tự xưng là Bạch Thư Quân đến tìm gặp Mộ đạo hữu. Hàn Lập vừa nghe đã cảm thấy có điều không ổn, liền phóng thần thức ra dò xét. Trước mắt hắn là một thanh niên Kết Đan Kỳ có vẻ nho nhã, song ánh mắt mang chút ẩn ý khó đoán.
Phản ứng của Mộ Phái Linh lại càng khiến Hàn Lập chú ý — nàng thoáng tái mặt, rồi vội vàng giải thích rằng gã thanh niên kia là đệ tử của một trưởng lão Thiên Cực Môn, từ lâu đã dây dưa không dứt, dù nàng đã nói rõ rằng mình là thị thiếp của Hàn Lập, hắn vẫn không buông tha.
Nghe vậy, Hàn Lập chỉ nhướng mày, ánh mắt bình tĩnh nhưng ẩn chứa sát ý. Hắn hiểu rõ rằng, Thiên Cực Môn là một trong tứ đại chính đạo môn phái, có thế lực vô cùng to lớn, nên việc Lữ sư huynh của Mộ Phái Linh tỏ vẻ e dè cũng là điều dễ hiểu. Tuy nhiên, một tu sĩ Kết Đan Kỳ nho nhỏ mà dám trêu chọc người của hắn — quả thật to gan!
Hàn Lập quyết định ra mặt trực tiếp. Khi hắn bước xuống lầu, Mộ Phái Linh cung kính đi theo. Vừa thấy Hàn Lập, Bạch Thư Quân liền biến sắc. Tu vi của Hàn Lập sâu không lường được, khiến gã lập tức mất tự nhiên, vội hành lễ.
Nhưng Hàn Lập không khách khí. Hắn lạnh giọng hỏi, chất vấn thẳng về hành vi dây dưa của đối phương. Trước linh áp cuồn cuộn như sóng biển, Bạch Thư Quân không chịu nổi, bị ép lùi lại liên tục, thân thể gần như muốn quỳ rạp xuống đất.
Ngay lúc ấy, một đạo bạch ảnh chợt xuất hiện, giải trừ áp lực. Đó là một bạch bào lão giả tóc hoa râm, chính là Lỗ Vệ Anh – trưởng lão Thiên Cực Môn.
Lỗ trưởng lão mỉm cười, ôn tồn nói rằng tất cả là do ông ta sai đồ đệ làm vậy, chỉ là muốn tìm cách gặp Hàn Lập, vì có chuyện quan trọng cần bàn. Hàn Lập thu linh áp, nét mặt trở lại bình thản, nhưng trong lòng vẫn nghi ngờ: Thiên Cực Môn xưa nay đâu có giao tình với hắn, sao lại chủ động tìm đến?
Lỗ trưởng lão không nói rõ, chỉ gửi cho Hàn Lập một lục sắc ngọc giản, trong đó ghi địa điểm gặp mặt. Rồi ông ta cùng đồ đệ rời đi ngay lập tức, để lại Hàn Lập đứng trầm ngâm.
Hắn biết rằng đối phương rõ ràng đã điều tra về mình, có thể còn hiểu lầm rằng hắn từng ẩn thân trong thành, nhưng chưa lộ diện. Sau một hồi suy nghĩ, hắn không hành động vội, chỉ yên lặng thu ngọc giản, rồi quay lại với Mộ Phái Linh.
Hàn Lập hỏi thăm tin tức của Lữ sư huynh — được biết vị này đang có mặt tại nghị sự đại điện của Điền Thiên Thành, nơi tập trung những tu sĩ Nguyên Anh của các thế lực lớn để bàn bạc đối sách trước cuộc chiến sắp tới với Mộ Lan pháp sĩ.
Nghe vậy, Hàn Lập liền quyết định đến đó. Hắn căn dặn Mộ Phái Linh ở lại, không được tự ý rời đi, rồi lập tức lên đường.
Khi đến nơi, nghị sự đại điện hiện ra uy nghi giữa trung tâm thành, với vô số tầng cấm chế bảo vệ. Dù được xây dựng từ lâu, nhưng chỉ trong những thời khắc sinh tử của Cửu Quốc Minh, nơi này mới thật sự được mở ra.
Bên trong điện, Hàn Lập nhìn thấy khoảng mười mấy tu sĩ Nguyên Anh, trong đó có người quen là Lữ sư huynh và Hỏa Long Đồng Tử. Ngoài ra, hắn còn nhận ra Lệnh Hồ Lão Tổ, người từng là tiền bối của Hoàng Phong Cốc – môn phái mà hắn đã rời bỏ từ lâu.
Khoảnh khắc ấy, một làn sóng ký ức và cảm xúc dâng lên trong lòng Hàn Lập. Hắn hiểu rằng, những gì đang diễn ra trong Điền Thiên Thành không chỉ là cuộc họp bàn đối phó pháp sĩ Mộ Lan — mà còn là sự xoay chuyển định mệnh, mở đầu cho cuộc đối đầu lớn giữa chính đạo và Mộ Lan quốc, nơi hắn sẽ tiếp tục đóng vai trò quan trọng.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 176 – Chương 719 là một chương mang tính chuyển giao trong mạch truyện. Nó đánh dấu sự mở rộng tầm ảnh hưởng của Hàn Lập, khi hắn bắt đầu tiếp xúc với những thế lực tu tiên hàng đầu trong thiên hạ. Việc Thiên Cực Môn chủ động tìm đến hắn ẩn chứa nhiều ẩn ý, dự báo rằng sắp tới Hàn Lập sẽ bị cuốn vào một âm mưu lớn hơn, vượt xa những trận chiến sinh tử trước đây.
Đồng thời, chương này cũng nhấn mạnh đến mối liên hệ giữa cá nhân và thế lực, giữa Hàn Lập – người từng là tán tu ẩn dật – với thế giới tu chân rộng lớn và đầy sóng gió. Bước chân của hắn vào nghị sự đại điện chính là khởi đầu cho một chương mới, nơi số phận của hắn gắn liền với vận mệnh của cả chính đạo trong cơn biến loạn sắp tới.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 176 – Chương 720: Điện nghị
Ở chương trước, Chương 719: Thiên Cực Môn, Hàn Lập sau khi giải quyết chuyện của Mộ Phái Linh thì được mời đến nghị sự đại điện của Điền Thiên Thành, nơi quy tụ các tu sĩ Nguyên Anh của Cửu Quốc Minh. Ở đó, hắn chứng kiến không khí căng thẳng bao trùm khắp nơi – bởi cục diện chiến sự giữa Thiên Nam tu sĩ và Mộ Lan pháp sĩ đang ngày một khốc liệt hơn. Hàn Lập, dù là người mới xuất hiện, nhưng tu vi và danh tiếng của hắn khiến các vị tông chủ phải đặc biệt chú ý. Và giờ đây, trong Chương 720: Điện nghị, cuộc họp trọng yếu ấy chính thức bắt đầu – mở ra những tiết lộ khiến cả nghị điện phải chấn động.
Khi Hàn Lập bước vào nghị sự điện, hàng chục ánh mắt đồng loạt hướng về hắn. Mỗi tu sĩ ở đây đều là nhân vật trọng yếu của các đại môn phái trong Cửu Quốc Minh. Tuy nhiên, chỉ cần nhìn qua, Hàn Lập đã nhận ra Lệnh Hồ lão tổ – người từng là trưởng bối của Hoàng Phong Cốc, nơi hắn xuất thân thuở nhỏ. Dẫu vậy, lão tổ ấy chỉ liếc nhìn hắn qua loa, gương mặt không hề biến sắc. Hàn Lập không biết là lão thật sự không nhận ra mình, hay chỉ đang cố tình che giấu cảm xúc.
Ánh mắt hắn tiếp tục đảo qua đại điện. Ở vị trí trung tâm là một lão giả mặt ngăm đen và một mỹ phụ mặc áo lụa hoa lệ, khí thế bất phàm. Chỉ cần thoáng quét qua bằng thần thức, Hàn Lập đã nhận ra — cả hai người đều có tu vi Nguyên Anh Trung Kỳ, rõ ràng là những người đứng đầu, tạm thời chủ sự Cửu Quốc Minh trong lúc chiến sự đang diễn ra.
Cả điện khi ấy im ắng. Tuy ai nấy đều giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng thần thức của họ đều âm thầm dò xét vị tu sĩ trẻ tuổi vừa bước vào. Một số người còn thoáng kinh ngạc — vì Hàn Lập trông còn quá trẻ, khí tức lại ổn định khác thường. Nam tu sĩ có thể giữ dung mạo thanh niên ở cấp độ Nguyên Anh, quả thật hiếm thấy.
Lúc này, Lữ sư huynh lên tiếng, mỉm cười gọi:
“Hàn sư đệ, cuối cùng ngươi cũng đến. Mau nhập hội đi, chúng ta đang cùng Ngô tông chủ bàn bạc chuyện Mộ Lan pháp sĩ.”
Hỏa Long Đồng Tử bên cạnh cũng nở nụ cười thân thiện, khẽ gật đầu với Hàn Lập.
Hắn mỉm cười đáp lễ, chắp tay hành lễ với mọi người trong điện, rồi an tọa ở hàng ghế bên cạnh Lữ tu sĩ.
Ngay sau đó, vị lão giả mặt ngăm đen ở trung tâm đứng dậy, cười nói:
“Vị này hẳn là Lạc Vân Tông Hàn đạo hữu phải không? Tại hạ là Ngô Bằng, tông chủ của Bối Diệp Tông. Nghe nói Hàn đạo hữu trong vòng hơn hai trăm năm đã tiến vào Nguyên Anh kỳ, quả là kỳ tài hiếm có của Thiên Nam ta. Có lẽ đạo hữu chính là hy vọng đại đạo trong tương lai.”
Lời nói tuy mang vẻ khách khí, nhưng trong giọng của Ngô Bằng có ẩn chứa sự tán thưởng thực lòng. Dù Hàn Lập còn là người có tu vi thấp nhất trong điện, song không ai dám xem thường một người đạt Nguyên Anh ở tuổi như thế.
Hàn Lập khiêm tốn đáp:
“Ngô tông chủ quá lời. Tại hạ chỉ nhờ cơ duyên may mắn mà thành tựu được bước này, nào dám nói tới chuyện đại đạo.”
Sau đó, hắn khẽ liếc qua mỹ phụ ngồi bên cạnh Ngô Bằng, thầm nghĩ rằng nếu lão giả này là tông chủ Bối Diệp Tông, thì người phụ nữ kia tám chín phần chính là người của Hóa Ý Môn. Quả nhiên, ngay sau đó Ngô Bằng giới thiệu:
“Vị này chính là Thích phu nhân của Hóa Ý Môn, đang cùng tại hạ tạm thời phụ trách đại cục tại Cửu Quốc Minh.”
Hàn Lập gật đầu, hành lễ đáp lại. Lúc này, Ngô Bằng nghiêm sắc mặt, giọng trầm xuống:
“Hàn đạo hữu đến thật đúng lúc. Chúng ta vừa nhận được tin tức từ tiền tuyến. Lần này, thế công của pháp sĩ Mộ Lan mạnh hơn rất nhiều so với dự đoán. Dư trưởng lão cùng quân đội ở tiền tuyến đại bại, hai cấm chế đại trận bị cự thú phá hủy. Càng nghiêm trọng hơn — Ám Ảnh Tông Hoàn đạo hữu đã tử trận. Đây đã là vị Nguyên Anh tu sĩ thứ hai ngã xuống kể từ khi chiến tranh bắt đầu.”
Cả đại điện lập tức rơi vào bầu không khí nặng nề. Nhiều tu sĩ sững sờ, một vài người thậm chí biến sắc.
Một vị lục bào lão giả – trưởng lão của Ngự Linh Tông – âm trầm lên tiếng:
“Việc này thật khó tin. Một tu sĩ Nguyên Anh mà chết trận, chẳng lẽ đối phương có cao thủ Nguyên Anh trung kỳ xuất chiến?”
Ngô Bằng lắc đầu:
“Không. Người giết Phong đạo hữu chỉ là hai pháp sĩ Nguyên Anh sơ kỳ. Nhưng hai kẻ đó rất kỳ quái. Linh thuật của chúng mạnh dị thường, vượt xa pháp sĩ cùng cấp. Quan trọng hơn, chúng dùng một loại bảo vật cổ quái, có thể vây khốn Nguyên Anh, khiến cho kẻ bị thương không thể thi triển thuấn di, nên mới bị giết ngay sau khi Nguyên Anh xuất khiếu.”
Cả đại điện chấn động. Ngay cả Hàn Lập cũng hơi nhíu mày. Một pháp bảo có thể khắc chế thần thông thuấn di của Nguyên Anh — đó là chuyện kinh hãi thế tục. Nếu bảo vật này phổ biến, e rằng ngay cả những tu sĩ như hắn cũng khó mà toàn mạng khi bị đối phương phục kích.
Thấy mọi người đều xôn xao, Ngô Bằng ngập ngừng một lát, rồi nhìn sang Thích phu nhân như muốn nhờ nàng nói tiếp. Nàng mỉm cười nhẹ, giọng nói êm ái nhưng mang theo sự lo lắng:
“Các vị, chuyện còn có điểm kỳ dị hơn. Những đệ tử chứng kiến tại tiền phương nói rằng hai pháp sĩ kia có dung mạo cực kỳ quái dị, hơn nữa còn hấp thu linh hồn người chết, không phân biệt là tu sĩ hay pháp sĩ. Điều đó khiến Ngô tông chủ hoài nghi rằng bọn họ không phải người, mà là dị loại hóa hình.”
Ngay lập tức, mọi người trong điện đồng loạt kinh hãi. Lệnh Hồ lão tổ trầm giọng hỏi:
“Ý phu nhân là — yêu thú có thể hóa hình?”
Thích phu nhân gật đầu:
“Có thể là vậy. Hoặc cũng có thể là pháp sĩ tu luyện yêu quỷ chi đạo. Nhưng nếu là loại sau, thì còn phiền toái hơn cả yêu thú.”
Không khí trong điện càng thêm ngột ngạt. Các trưởng lão đều hiểu rằng nếu Mộ Lan pháp sĩ thật sự cấu kết với dị loại, thì cuộc chiến này sẽ không còn là một trận chiến bình thường giữa hai giới tu chân, mà là đại loạn thiên hạ.
Lúc này, Hàn Lập mới chậm rãi mở lời, giọng bình tĩnh nhưng đầy hàm ý:
“Ngô tông chủ, theo tại hạ thấy, nếu đối phương đã dám ra tay công khai với lực lượng mạnh như vậy, thì rõ ràng họ không định kéo dài cuộc chiến như trước nữa. Có lẽ phía Mộ Lan đã xảy ra biến cố lớn, nên muốn đánh nhanh, diệt gọn, phân định thắng bại sớm.”
Lời Hàn Lập như sét đánh ngang tai, khiến Ngô Bằng và Thích phu nhân đều biến sắc. Những tu sĩ khác cũng đồng loạt trầm ngâm. Họ hiểu rõ ý hắn — xưa nay Mộ Lan luôn đánh kéo dài để bảo toàn lực lượng. Nay lại mạo hiểm dốc toàn lực, chứng tỏ bên trong Mộ Lan Thảo Nguyên đang có biến động cực lớn.
Sau một lúc im lặng, Ngô Bằng thở dài nặng nề:
“Hàn huynh nói rất có lý. Có lẽ Mộ Lan nhân đã thực sự có thay đổi. Cửu Quốc Minh chúng ta không thể chần chừ nữa. Phải tổng động viên toàn bộ lực lượng của Thiên Nam, lập tức phái thêm viện quân đến tiền tuyến. Nếu để Mộ Lan phá được tuyến phòng thủ, hậu quả sẽ khôn lường.”
Cả đại điện chìm trong im lặng. Ai nấy đều hiểu — cục diện đã đến lúc không thể tránh né chiến tranh toàn diện. Và Hàn Lập, từ một người quan sát thầm lặng, giờ đây đã bước vào trung tâm của cơn bão định mệnh.
Phàm Nhân Tu Tiên Tập 176 – Chương 720 là một chương bản lề quan trọng trong mạch truyện Phàm Nhân Tu Tiên. Nó không chỉ mở ra bức tranh toàn cảnh của cuộc chiến giữa Thiên Nam và Mộ Lan, mà còn hé lộ một thế lực bí ẩn đứng sau, điều khiển cuộc chiến này. Đồng thời, đây cũng là chương đánh dấu sự chuyển mình của Hàn Lập, từ một tu sĩ độc hành trở thành người được chính đạo coi trọng, nắm giữ vai trò trong đại cuộc.
Không còn là những cuộc chiến cá nhân hay những lần trốn chạy, Hàn Lập giờ đây đã đứng giữa trung tâm của một cuộc đại chiến tu tiên quy mô toàn cõi, nơi mà mỗi quyết định, mỗi suy đoán của hắn có thể ảnh hưởng đến vận mệnh cả Thiên Nam tu giới.